“Đương quy mười ba tiền, bạch thược mười tiền, thục địa mười ba tiền.... Cái này, mấy cái này có thực sự hiệu nghiệm không?” Vương dịch sứ cầm đơn thuốc hỏi.
Du Uyển để bút xuống: “Có hiệu nghiệm hay không, thử xem liền biết.”
Vương dịch sứ cùng đường mạt lộ, cũng đành phải thử, hắn cho người đi y quán mua ngân châm, bốc thuốc.
“Dược lô bày ở đây.” Du Uyển chỉ hành lang trong phòng nói.
Vương dịch sứ nghe lời.
Du Uyển bắt đầu thi châm cho hãn huyết bảo mã, kim châm thường sẽ làm cho những con ngựa cảm thấy kinh hãi vì đau đớn, nhưng con ngựa này giống như không bị dọa đến, đây là điều mà không dịch y nào làm được.
Vương dịch sứ sợ ngây người.
Kinh ngạc đến ngây người không phải một mình hắn, đối diện với căn phòng này là một lầu các, chẳng biết lúc nào lầu trên đã mở ra một cánh cửa sổ.
Phía trước cửa sổ là rừng cây thấp thoáng, bên ngoài không nhìn tới, bên trong lại có thể nhìn rõ tình hình bên ngoài.
Đây là phòng hạng trung của dịch trạm, bên trong có một người đàn ông trên dưới khoảng năm mươi tuổi đang ngồi, thân mặc áo lông màu xám, ngồi cùng còn có một tiểu thiếu niên mặc thanh y, bộ dáng xinh đẹp.
Tiểu thiếu niên không rõ vì sao thúc công không lên phòng trên mà ngồi trong cái phòng hạng trung này, bọn họ không thiếu bạc a!
“Thúc công, sợ là người phải thua rồi, con ngựa kia được cứu!”
Ngay nửa canh giờ trước, hai người cũng phát hiện ra tình hình của phòng ngựa, người nam nhân được gọi là thúc công không chút suy nghĩ mà lắc đầu nói: “Đáng tiếc cho một con ngựa tốt.”
Tiểu thiếu niên hỏi: “Thúc công cảm thấy nó sẽ c.h.ế.t sao?”
Thúc công nói ra: “Không phải cảm thấy, mà là nó sẽ chết.”
Lời này nghe là lạ, rõ ràng nó còn sống, thúc công nói giống như là đã thấy nó chết.
Tiểu thiếu niên không rõ ràng lắm, nháy mắt mấy cái: “Nếu không thì hai chúng ta đánh cược đi.”
Một bên khác, Du Uyển đã thu châm, thuốc cũng đã được sắc tốt, Du Uyển đem dược vo thành từng viên, trộn với đồ ăn để cho ngựa nuốt vào.
Ước chừng một lúc sau, kì tích xảy ra.
Hãn huyết bảo mã vốn bị tê liệt nửa ngày vậy mà chậm rãi đứng lên.
“Thúc công người xem! Nó đứng lên! Nó tốt rồi! Nó thật sự tốt rồi!” Tiểu thiếu niên kích động đến nổi làm đổ cả chén trà.
Hắn thắng cược.
Người giúp hắn thắng được thúc công lại là một tiểu thôn cô.
Hắn bỗng nhiên có chút hứng thú với vị cô nương này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nuong-tu-la-than-y/chuong-53.html.]
Nước trà vảy khắp người thúc công, thúc công dường như chẳng cảm giác được, yên lặng nhìn qua thôn cô trong phòng ngựa, một mặt mờ mịt: “Không đúng... Nàng ta là từ nơi nào đến...”
....
Động tĩnh ở phòng ngựa quá lớn, dẫn tới không ít khách nhân vây xem, có thể khiến một con ngựa đã bị tê liệt lại có thể đứng lên, toàn bộ phòng ngựa đều sôi trào.
“Cô nương thật sự là Bồ Tát sống!” Nếu không có nhiều người nhìn như vậy, dịch tốt thật sự muốn quỳ xuống.
Vương dịch sứ bị chấn kinh muốn hỏng.
Hắn làm sao cũng không ngờ được một tiểu thôn cô lại có y thuật tốt như vậy.
“Vương dịch sứ còn giữ lời hứa của mình chứ?” Du Uyển nhìn về phía Vương dịch sứ.
Vương dịch sứ hắng giọng một cái: “Tất nhiên, tiền xem bệnh lát nữa ta sẽ đưa cho ngươi, còn đồ vật... đã nói là chỉ đưa đi ba cái, còn một cái các ngươi đi lấy về đi.”
Du Uyển vỗ vỗ lưng ngựa, xoay người.
Nàng có một bao quần áo, một cái bình lớn với hai cái vò nhỏ, trong bao quần áo có áo bông loại chịu được giá rét, trong cái bình lớn là bánh lớn, hai cái vò nhỏ là rau ngâm với thịt viên chiên.
Du Uyển nghĩ nghĩ, cầm cái vò nhỏ bên phải, lấy từng viên thịt ra nhét vào trong cái bình chứa bánh, còn một nửa kiểu gì cũng không nhét vừa.
“Đủ rồi.” Du Phong nói.
Du Uyển gật gật đầu, chỗ này nàng làm hơn cả trăm viên.
“Tới nhấn thủ ấn.” Vương dịch sứ nói với Du Uyển.
Du Phong nhìn thoáng qua Du Uyển trông có vẻ tiều tụy: “Tối hôm qua muội lại không ngủ? Thôi để huynh đi, muội đứng đây chờ, huynh nhấn xong thủ ấn liền thuê xe ngựa quay về.”
Thuê xe đắt, nhưng nha đầu này đã hai ngày không ngủ, Du Phong cảm thấy đau lòng.
“Đa tạ đại ca.” Du Uyển cười gật đầu.
Du Phong đi không bao lâu, quả thật có một chiếc xe ngựa dừng lại sau lưng Du Uyển.
Du Uyển mới đầu không xác định được có phải xe ngựa Du Phong thuê cho mình hay không, chờ đến nửa ngày cũng không thấy xe ngựa rời đi, nàng mới ôm cái bình trong n.g.ự.c leo lên.
Xe này nhìn bên ngoài thì không đáng chú ý, nhưng bên trong lại hết sức tinh xảo, còn có ấm áp, còn có... một mùi thơm nhẹ nhàng.
“Thuê xe như này chắc tốn không ít tiền a? Đại ca thật sự là dốc hết cả vốn liếng.”
Du Uyển ngồi xuống giường mềm, cảm giác mềm mại khiến cho nàng thích ý đến mức híp cả mắt.
Cũng không biết là do bản thân quá mệt hay do xe ngựa quá ấm, không đầy một lát Du Uyển ôm cái bình ngủ thiếp đi.