Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 719: Dính Người
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:32:16
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới sự che chở của Hoa Mạn Mạn, Lý Tuân thuận lợi tẩu thoát khỏi hiện trường, tránh một trận đòn hiểm từ cha già.
Quay đầu thấy Lý Tịch vẫn đang hờn dỗi, Hoa Mạn Mạn vươn hai tay về phía , thả hai trái tim nhỏ.
“Cười một cái mà, yêu nha~”
Lý Tịch nắm lấy tay nàng, kéo lòng ôm c.h.ặ.t: “Nàng chỉ bênh vực nó, xem nàng chiều hư nó đến mức nào , vô pháp vô thiên, lời gì cũng dám !”
Hoa Mạn Mạn híp mắt : “Trẻ con kiêng kỵ mà.”
Lý Tịch nhớ tới mấy bạn của đứa con trai thối, đột nhiên : “Sau bảo Cẩu Đản giữ cách một chút với đứa trẻ tên Kha Lãng , dù nam nữ thụ thụ bất .”
Hoa Mạn Mạn nhất thời hiểu, mờ mịt : “Bọn chúng đều là bé trai ?”
Lý Tịch: “Đứa trẻ Kha Lãng đó bé trai, nó chẳng qua là cố ý cải trang thành bộ dạng bé trai mà thôi.”
Một câu nhẹ bẫng, giống như sấm sét giữa trời quang, dọa Hoa Mạn Mạn nhảy dựng lên.
“Chuyện thể?!”
Lý Tịch kéo về, để nàng lên đùi , đó ôm lấy nàng từ phía . Hắn bên tai nàng: “Ta nãy tiếng lòng của nó, xác định nó chính là một bé gái.”
Hoa Mạn Mạn thể hiểu nổi: “ nó là một bé gái, tại giả bé trai?”
Điểm Lý Tịch cũng . Hắn đối với chuyện riêng của nhà khác hề quan tâm, tùy miệng đáp: “Có lẽ nó nỗi khổ tâm riêng.”
Hoa Mạn Mạn bất giác liên tưởng đến Lục Mạn, Thế t.ử Lục Mạn của Dự Vương phủ cũng là nhi nữ, nhưng vì nhiều nguyên nhân khác , thể ngụy trang thành nam t.ử. Lục Mạn và Kha Lãng mà giống đến thế?
Trong lúc nàng đang chìm suy tư, bàn tay Lý Tịch bóp nhẹ một cái.
Lý Tịch hỏi: “Nàng ?”
Hoa Mạn Mạn hồn: “Cái gì?”
Lý Tịch bất đắc dĩ: “Ta , hôm nay ở trong cung gặp Lý Quỳnh, thật sự biến thành kẻ ngốc .”
Hắn Độc tâm thuật, bất kỳ lời dối nào cũng thể che giấu mắt . Do đó Lý Quỳnh thật sự ngốc , thì chính là thật sự ngốc .
Tâm trạng Hoa Mạn Mạn phức tạp: “Hắn cũng coi như trả giá cho hành động của .”
Lý Tịch hỏi: “Vậy nàng còn c.h.ế.t ?”
Hoa Mạn Mạn lắc đầu: “Không .”
Về tình, Lý Quỳnh là đứa con duy nhất của Hoa Khanh Khanh, Hoa Khanh Khanh dồn nhiều tâm huyết , nếu c.h.ế.t, Hoa Khanh Khanh chắc chắn sẽ đau đớn tột cùng, kéo theo tình tỷ giữa các nàng cũng sẽ đứt đoạn. Hoa Mạn Mạn đến bước đường đó.
Về lý, Lý Quỳnh trở thành một kẻ ngốc, thì thể gây mối đe dọa nào cho triều đình nữa. Không ai ủng hộ một kẻ ngốc Hoàng đế. Đã , chi bằng giữ cho Lý Quỳnh một mạng, qua đó thể hiện sự khoan dung của Lý Tịch, giúp Lý Tịch định lòng dân hơn, cải thiện danh tiếng của trong dân gian.
Lý Tịch ôm nàng c.h.ặ.t hơn một chút, thấp giọng hỏi: “Nàng cảm thấy ủy khuất ?”
Hoa Mạn Mạn tựa nam nhân, tư thế thư giãn.
“Ta , còn Cẩu Đản, nhà ba chúng đều bình an, vui mừng còn kịp, thể cảm thấy ủy khuất chứ? Con a, sống cho hiện tại, đừng mãi nghĩ về những ân oán trong quá khứ, như mệt mỏi lắm.”
Chóp mũi Lý Tịch cọ cọ má Mạn Mạn. Hắn cố ý dùng giọng điệu trêu chọc : “Vương phi quả thật rộng lượng, Bổn vương theo kịp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-719-dinh-nguoi.html.]
Hơi thở ấm áp của nam nhân phả lên má, khiến Hoa Mạn Mạn cảm thấy ngứa ngáy. Nàng đẩy ngoài một chút: “Nói chuyện thì chuyện, sáp gần như gì?”
Nàng càng đẩy, Lý Tịch càng sáp gần. Đến cuối cùng, cơ thể hai dính c.h.ặ.t , lấy một khe hở.
Hoa Mạn Mạn cho hết cách, đành đầu hàng, cam chịu : “Đều là phu thê già , còn dính như chứ?”
Lý Tịch lý lẽ hùng hồn: “Nàng là Vương phi của , dính lấy nàng thì dính lấy ai?”
Bàn tay vuốt ve nàng, lông mày nhíu c.h.ặ.t, hài lòng. Sao gầy thế ? Sờ là xương. Không , bắt đầu từ ngày mai bảo nhà bếp thêm đồ ăn ngon cho Mạn Mạn, mau ch.óng nuôi nàng béo lên.
Sáng sớm hôm , Tả Hữu Thừa tướng đến bái phỏng.
Bọn họ đến vì chuyện của tiểu Hoàng đế Lý Quỳnh. Trước đó Nhiếp Chính Vương bảo bọn họ về nhà suy nghĩ kỹ xem nên xử trí Lý Quỳnh thế nào, bọn họ suy nghĩ , cuối cùng vẫn quyết định theo bản tâm.
Hôm nay bọn họ đặc biệt đến bái kiến Nhiếp Chính Vương, là để cầu xin Nhiếp Chính Vương tha cho Lý Quỳnh một mạng.
Hai khom lưng, cung kính : “Lý Quỳnh đức hạnh khiếm khuyết, quả thực xứng Hoàng đế, nhưng nể tình ngài tuổi tác còn nhỏ, xin hãy tha cho ngài một mạng, như cũng để cựu thần trong triều đều tấm lòng khoan dung rộng lượng của Vương gia, thuận tiện cho việc định lòng . Nếu Vương gia yên tâm, thể tạm thời giữ Lý Quỳnh quan sát một thời gian xem , nếu ngài vẫn hối cải, lúc đó g.i.ế.c ngài cũng muộn.”
Nói xong, hai liền cúi gập đầu thật sâu, nơm nớp lo sợ chờ đợi câu trả lời của Nhiếp Chính Vương.
Trước khi đến hai đều chuẩn sẵn tâm lý gánh chịu cơn thịnh nộ của Nhiếp Chính Vương. Với sự hiểu của bọn họ về Nhiếp Chính Vương, Nhiếp Chính Vương chắc chắn sẽ dễ dàng tha cho Lý Quỳnh, hành động của bọn họ tương đương với việc đối đầu với Nhiếp Chính Vương, Nhiếp Chính Vương tất nhiên sẽ vô cùng bất mãn, thậm chí còn thể giận cá c.h.é.m thớt lên hai bọn họ.
Tuy nhiên Lý Tịch chỉ nhạt nhẽo đáp một tiếng: “Nói lý.”
Bốn chữ đơn giản, khiến Tả Hữu hai vị Thừa tướng đều ngẩn . Bọn họ nghi ngờ tai vấn đề, hẹn mà cùng ngẩng đầu lên Nhiếp Chính Vương.
“Ngài gì cơ?”
Lý Tịch khẽ nhíu mày, lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Các ngươi thoạt tuổi tác cũng lớn lắm, đến một câu cũng rõ? Lẽ nào Bổn vương cân nhắc cho các ngươi cáo lão hương sớm ?”
Tả Hữu hai vị Thừa tướng vội vàng quỳ rạp xuống đất: “Vương gia thứ tội.”
Bọn họ dám tin, Nhiếp Chính Vương luôn thù tất báo giơ cao đ.á.n.h khẽ tha cho Lý Quỳnh. Chuyện cũng quá hiếm lạ !
Lý Tịch gõ gõ mặt bàn: “Đứng lên, Bổn vương gì, các ngươi cứ ghi cái đó.”
Hai vị Thừa tướng dám suy nghĩ lung tung nữa, lập tức lên, ngoan ngoãn mài mực trải giấy.
Lý Tịch: “Giáng Lý Quỳnh thứ dân, Thái hậu Nhan thị ban c.h.ế.t, khi c.h.ế.t nhập Hoàng lăng, Trăn Quý phi phong Trăn Thái phi, Thục phi phong Thục Thái phi, Ngũ hoàng t.ử Lý Ích phong Nghị Vương, ban cho một tòa Vương phủ, các tần phi hậu cung khác bộ đưa đến Thủy Vân Am tĩnh tu, Nhu Uyển Quận chúa phong Công chúa, Trung An Bá phong Trung Quốc Công, phu nhân Hà thị phong Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, thưởng Ninh Dương Đại Trưởng Công chúa ngàn mẫu ruộng vạn lượng hoàng kim...”
Phía là một danh sách phong thưởng dài dằng dặc.
Hai vị Thừa tướng ghi sót một chữ, kín cả một tờ giấy lớn.
Lý Tịch bưng chén lên, uống một ngụm nước thấm giọng.
Hai vị Thừa tướng kỹ nội dung giấy từ đầu đến cuối một lượt, phát hiện thiếu tên của một . Hai đưa mắt , nhịn hỏi: “Trên Trấn Quốc Công?”
Lý Tịch đặt chén xuống, thong dong : “Trấn Quốc Công Lý Liêu tự xin trấn thủ biên ải, ngày mai sẽ khởi hành, cần bất kỳ phong thưởng nào.”
Hai vị Thừa tướng đều bất ngờ. Lý Liêu chính là đại công thần, tất cả đều tưởng ông sẽ mượn cơ hội một bước lên mây, may mắn thì còn thể kiếm tước vị Vương gia. Lại ngờ, ông đột nhiên rời lúc .