Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 702: Từ Quan
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:31:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Mạn Mạn cúi đỡ Tự Vân, ôn tồn an ủi.
“Đừng , chuyện gì lên .”
Sau khi Tự Vân lên, rút khăn tay lau nước mắt.
Nàng dùng đôi mắt đỏ hoe tiểu thư nhà , bi thương khẩn cầu.
“Vương phi, đưa nô tì cùng với, đợi xuống suối vàng, nô tì vẫn giống như đây hầu hạ , ?”
Hoa Mạn Mạn dở dở .
Hóa nha đầu tưởng nàng là c.h.ế.t hồn.
Hoa Mạn Mạn c.h.ế.t.
Tự Vân tin.
Hoa Mạn Mạn đành kéo tay nàng, đặt lên cổ tay .
“Ngươi cảm nhận thử xem, mạch đập ?”
Tự Vân chạm da thịt nàng, liền sững sờ.
Da của Vương phi mềm mại mịn màng, hơn nữa còn ấm áp.
Đây rõ ràng là sống a!
Ngay đó nàng cảm nhận nhịp đập của mạch cổ tay Vương phi, từng nhịp từng nhịp, vô cùng rõ ràng.
Tự Vân khỏi mở to mắt, lộ vẻ mặt khó tin.
“Ngài, ngài thật sự vẫn còn sống?”
Hoa Mạn Mạn bất đắc dĩ : “Bây giờ đang là ban ngày ban mặt, mặt trời đầu to như , nếu thật sự là quỷ hồn, chẳng sớm phơi nắng đến hồn bay phách lạc ?”
Nghe nàng nhắc nhở như , những khác mới chợt bừng tỉnh, quả thực là như !
Thanh Hoàn chỉ chân Vương phi .
“Cái bóng!”
Mọi thuận thế sang, thấy cái bóng chân Vương phi, một nữa khẳng định, Vương phi là quỷ, mà là một sống sờ sờ.
Tự Vân mừng rỡ phát : “Tốt quá ! Vương phi vẫn còn sống, thật sự là quá !”
Biết Vương phi c.h.ế.t, Cao Thiện trong lòng đương nhiên là vô cùng mừng rỡ.
ông vẫn còn lý trí, nhịn hỏi.
“ đó Vương phi c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn ? Sao sống ?”
Hoa Mạn Mạn vẫn đang suy nghĩ xem nên bịa chuyện thế nào cho tròn, thì thấy Lý Tịch bình thản lên tiếng.
“Thực Vương phi ngay từ đầu c.h.ế.t.”
Mọi đều vô cùng kinh ngạc.
Ngay cả trong cuộc là Hoa Mạn Mạn cũng ngơ ngác, hiểu cẩu nam nhân gì?
Quả hổ là cẩu nam nhân, dối mà mắt thèm chớp lấy một cái.
Lý Tịch chậm rãi : “Phi Hạc chân nhân từng bói cho Vương phi một quẻ, ngài tính Vương phi sẽ gặp họa sát lúc sinh nở, thể mất mạng, chỉ cách đặt chỗ c.h.ế.t mới sống thì mới hóa giải kiếp nạn , do đó liền bảo Hoa Mạn Mạn giả c.h.ế.t, mượn cách để vượt qua đại kiếp.”
Mọi xong chợt bừng tỉnh.
Hóa là a!
Cao Thiện còn bày tỏ đích tặng Phi Hạc chân nhân một món quà lớn, cảm tạ ân cứu mạng của ngài đối với Vương phi.
Thấy đều lừa gạt, Hoa Mạn Mạn khỏi cảm thán, quả hổ là cẩu nam nhân a, dối mà mắt thèm chớp lấy một cái.
Rất nhanh, tin tức Vương phi trở về lan truyền khắp Chiêu Vương phủ.
Ban đầu đều hoảng sợ, đều tưởng Vương phi là c.h.ế.t hồn, cho đến khi Cao Thiện giải thích rõ ràng, cộng thêm việc tận mắt thấy cảnh Vương phi tự nhiên ánh nắng mặt trời, lúc mới dần dần chấp nhận thiết lập "khởi t.ử hồi sinh" của Vương phi.
Cơ thể của Hoa Mạn Mạn ngủ say mấy năm, cho dù bề ngoài nàng trông khác gì thường, nhưng thể chất vẫn yếu hơn thường nhiều.
Nàng về Vương phủ lâu cảm thấy mệt mỏi.
Tự Vân và Thanh Hoàn vội vàng đỡ nàng xuống.
Hoa Mạn Mạn mới ngủ , ngoài cửa truyền đến giọng của Cao Thiện.
“Vương gia, Ninh Dương Đại trưởng công chúa đến .”
Lý Tịch nhíu mày.
Nếu đổi là khác, chắc chắn lười gặp, nhưng Ninh Dương Đại trưởng công chúa thì khác, đối phương là trưởng bối của , mới giúp đỡ , ít nhiều cũng nể mặt đối phương vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-702-tu-quan.html.]
Hắn đành dậy, thấp giọng dặn dò.
“Các ngươi chăm sóc Vương phi cho .”
Tự Vân và Thanh Hoàn nhún hành lễ: “Vâng.”
Lý Tịch liếc Mạn Mạn đang ngủ say một cái, lưu luyến rời bước khỏi phòng ngủ.
Lần đến chỉ Ninh Dương Đại trưởng công chúa, mà còn Tả Hữu hai vị thừa tướng.
Bọn họ thấy Lý Tịch xuất hiện, Ninh Dương Đại trưởng công chúa lập tức nở nụ , Tả Hữu hai vị thừa tướng thì dậy, khom hành lễ với Lý Tịch.
“Thần đợi bái kiến Chiêu Vương điện hạ.”
Lý Tịch đến ghế chủ tọa xuống.
Hắn tiên hàn huyên với Ninh Dương Đại trưởng công chúa hai câu, cảm tạ sự ủng hộ và giúp đỡ của bà đối với , đó mới đưa mắt sang Tả Hữu hai vị thừa tướng, thái độ lập tức trở nên lạnh nhạt hơn nhiều.
“Hai vị việc gì ?”
Thực chỉ cần liếc mắt một cái, là thể suy nghĩ trong lòng hai con cáo già , nhưng thấu mà toạc .
Đối mặt với ánh mắt đầy tính xuyên thấu của Chiêu Vương, hai vị thừa tướng lăn lộn chốn quan trường nhiều năm đều nhịn sinh lòng căng thẳng.
Đây là áp lực tuyệt đối khi đối mặt với tiểu Hoàng đế.
Hai vị thừa tướng vốn dĩ còn mấy lời sáo rỗng chốn quan trường, lúc cũng đều dập tắt ý định, dám giở trò khôn vặt với vị sát thần mặt , thành thật rõ mục đích đến đây.
Mục đích của bọn họ đơn giản——
Từ quan.
Hai với tư cách là trọng thần triều đình, khi Thái t.ử Lý Thự chịu oan khuất, thể tra rõ chân tướng cho ngài , trong lòng hổ thẹn, còn mặt mũi nào đối diện với Chiêu Vương và Thái t.ử Lý Thự khuất, bèn thỉnh cầu Chiêu Vương cho phép bọn họ từ quan về quê.
Bọn họ đều xuất là tam giáp khoa cử, văn chương đương nhiên cần bàn, tài ăn cũng vô cùng lưu loát.
Một màn kẻ xướng họa rơi lệ đầy mặt, thực sự là cảm động lòng .
Ngay cả Ninh Dương Đại trưởng công chúa cũng khỏi chút động lòng.
“Tục ngữ câu tội, chuyện năm xưa các ngươi hề , thể trách lên đầu các ngươi , các ngươi cần tự trách như .”
Hai vị thừa tướng vẫn quỳ mặt đất chịu lên, miệng xưng tội, tư thế cực kỳ khiêm nhường.
Lý Tịch định định bọn họ diễn kịch.
Cho đến khi hai vị lão thừa tướng quỳ đến hoa mắt ch.óng mặt sắp trụ nổi nữa, Lý Tịch lúc mới nhanh chậm lên tiếng .
“Cô tổ mẫu đúng, hai vị tình hình, thì tội tình gì?”
Nghe , hai vị thừa tướng trong lòng đều khỏi thở phào nhẹ nhõm.
kịp để bọn họ thư giãn bao lâu, Lý Tịch lên tiếng.
“Bổn vương một chuyện cần các ngươi giúp đỡ tham mưu một chút, các ngươi đều là lão thần lăn lộn trong triều nhiều năm, kinh nghiệm xử lý chính vụ vô cùng phong phú, chắc hẳn thể cho bổn vương một lời khuyên .”
Hai vị thừa tướng vội : “Vương gia xin cứ .”
Lý Tịch: “Thái hậu bày mưu hạ độc hoàng tổ phụ của bổn vương, chuyện nên xử lý thế nào? Còn chuyện của tiểu Hoàng đế nên giải quyết ?”
Hai vị thừa tướng mà tim đập thình thịch, thần kinh một nữa căng như dây đàn.
Hai chuyện đều liên quan đến những bí mật dơ bẩn chốn cung đình, tuyệt đối tiết lộ ngoài, nhất định xử lý kín đáo.
Thái hậu đồng thời liên quan đến vụ án của Thái t.ử Lý Thự, nếu lật bản án cho Thái t.ử Lý Thự, thì chắc chắn sẽ dính líu đến Thái hậu, đến lúc đó tất nhiên sẽ ầm ĩ đến mức ai ai cũng .
Đây là một ván cờ tiến thoái lưỡng nan.
Hai vị thừa tướng nhận củ khoai lang nóng bỏng tay , nhưng Chiêu Vương mở lời , cho phép bọn họ thoái thác.
Bọn họ đành tung tuyệt chiêu câu giờ.
“Chuyện liên quan trọng đại, mong Vương gia gia hạn cho hai ngày, để thần đợi trở về suy nghĩ cẩn thận.”
Lý Tịch dễ chuyện đến mức ngoài dự đoán: “Được.”
Đợi hai vị thừa tướng , Ninh Dương Đại trưởng công chúa lúc mới suy nghĩ thật của .
“Bọn họ là lùi một bước để tiến hai bước, để con chủ động giữ bọn họ .”
Bà sẽ ngây thơ cho rằng hai con cáo già đó thật sự từ quan, bọn họ tuyệt đối thể nào nỡ từ bỏ quyền lực to lớn trong tay.
Lý Tịch nhạt giọng : “Con .”
Hắn bận tâm hai con cáo già đó giở chút tâm tư nhỏ, nay quan trọng nhất là định đại cục.
Đợi cục diện trong triều định , hai con cáo già thể để cho Cẩu Đản luyện tay nghề.