Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 650: Cải Trang Tiến Cung, Mẹ Con Gặp Lại
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:30:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà thị đang cùng một nhóm phu nhân tiểu thư uống trò chuyện. Trong phòng oanh oanh yến yến, vô cùng náo nhiệt.
Chợt thấy quản gia vội vã bước , nhao nhao dừng câu chuyện.
Hà thị đặt chén xuống: “Có chuyện gì?”
Quản gia đến bên cạnh bà, thấp giọng hai câu, đó liền đưa một chiếc khăn tay qua.
Hà thị nhận lấy chiếc khăn tay xem thử, đây quả thực là đồ của Nhu Uyển Quận chúa. Bà nở nụ áy náy với .
“Xin , trong nhà xảy chút chuyện, rời một lát.”
Mọi đều tỏ ý thấu hiểu.
Hà thị dậy, uyển chuyển bước khỏi hoa sảnh. Bà với quản gia.
“Dẫn đến mặt .”
“Dạ.”
…
Người gác cổng nhanh , mở cổng lớn , khách khách khí khí .
“Cô nương mời trong.”
Hoa Mạn Mạn bước qua bậc cửa cao cao, Trung An Bá phủ. Nàng , phát hiện trong phủ gần như gì đổi, vẫn giống như , nhưng thêm vài gương mặt lạ, chắc là mấy năm gần đây mới tuyển thêm .
Nàng gặp Hà thị trong Bát Giác đình.
Sáu năm gặp, Hà thị trông già nhiều, cho dù hôm nay bà trang điểm kỹ càng, vẫn thể che giấu những nếp nhăn nơi khóe mắt. Nếu kỹ, thậm chí còn thể phát hiện hai bên thái dương của bà vài sợi tóc bạc trắng.
Bà hiện giờ mới hơn bốn mươi tuổi thôi mà, mà tóc bạc .
Trong lòng Hoa Mạn Mạn tư vị.
Hà thị đ.á.n.h giá nàng từ xuống : “Ngươi là ai? Tại Nhu Uyển Quận chúa phái ngươi đến tìm ?”
Hoa Mạn Mạn hít sâu một , cố gắng đè nén những cảm xúc chua xót trong lòng. Nàng nhún hành lễ, kể ngọn nguồn mục đích đến đây.
“Thực nô tỳ là bên cạnh Nhiếp Chính Vương. Hiện giờ Nhiếp Chính Vương tiện hồi kinh, đặc biệt phái nô tỳ đến đón Nhu Uyển Quận chúa và Tiểu thế t.ử đến bên cạnh Nhiếp Chính Vương. nô tỳ chỉ tìm Nhu Uyển Quận chúa, tìm thấy Tiểu thế t.ử. Nghe Tiểu thế t.ử cung, nô tỳ hết cách, chỉ đành đến cầu xin Bá phu nhân giúp đỡ.”
Nghe thấy ba chữ Nhiếp Chính Vương, thần sắc Hà thị biến đổi. Bà giơ tay lên, những nha vốn đang hầu hạ phía bà bộ lui khỏi đình, cách đó xa. Như sẽ còn ai cuộc chuyện của bọn họ nữa.
Hà thị nghiêm túc hỏi: “Nhiếp Chính Vương hiện giờ đang ở ?”
Hoa Mạn Mạn: “Ngài Lăng Nam, hiện giờ thứ vẫn .”
Hà thị thở phào nhẹ nhõm: “Ngài là .”
Vì cái c.h.ế.t của Mạn Mạn, Hà thị sinh nhiều oán hận với Nhiếp Chính Vương, nhưng Nhiếp Chính Vương dù cũng là cha ruột của Cẩu Đản, cho dù là vì Cẩu Đản, Hà thị cũng hy vọng Nhiếp Chính Vương xảy chuyện.
Hà thị thấp giọng hỏi: “Ngươi giúp ngươi thế nào?”
Hoa Mạn Mạn: “Nô tỳ cung, đợi tìm Tiểu thế t.ử, nô tỳ sẽ đưa thằng bé lặng lẽ rời khỏi hoàng cung.”
Hà thị nhíu mày suy tư.
“Vào cung khó, khó là ở chỗ đưa Cẩu Đản khỏi cung? Thằng bé hiện giờ đang sống cùng Trăn Quý phi, Trăn Quý phi che chở thằng bé, chắc chắn sẽ dễ dàng thả rời .”
Hoa Mạn Mạn: “Chuyện nô tỳ tự cách, ngài chỉ cần giúp nô tỳ cung là .”
Hà thị do dự nhiều liền một ngụm đồng ý.
“Được, ngày mai ngươi sẽ theo cung.”
Hoa Mạn Mạn vô cùng cảm kích: “Đa tạ phu nhân!”
Hà thị: “Nếu ngươi thật sự tạ ơn , xin hãy đưa Cẩu Đản bình an đến bên cạnh Nhiếp Chính Vương, đứa trẻ đó còn nương, nó thể cha nữa.”
Cõi lòng Hoa Mạn Mạn chua xót, gật đầu nhận lời.
“Nô tỳ thề nhất định sẽ để hai cha con họ đoàn tụ!”
Hà thị sai sắp xếp cho Hoa Mạn Mạn một phòng cho khách, ngoài còn sai dựa theo vóc dáng của Hoa Mạn Mạn chuẩn một bộ y phục nha .
Sau khi an bài thỏa cho Hoa Mạn Mạn, Hà thị tiếp tục chiêu đãi khách nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-650-cai-trang-tien-cung-me-con-gap-lai.html.]
Hoa Mạn Mạn ở một trong phòng khách, nhớ tới những sợi tóc bạc bên thái dương của Hà thị, nhịn thở dài một .
“Là với bà .”
Con mèo tam thể đang vểnh đuôi dạo trong phòng kêu lên một tiếng.
Meo!
Hệ thống: “Hà thị ruột của cô .”
Hoa Mạn Mạn: “ bà là một , trong lòng , bà cũng chẳng khác gì ruột cả.”
Hệ thống hiểu lắm về tình cảm của con , chỉ đành phát một tiếng mèo kêu nữa.
Hoa Mạn Mạn ngửa giường, hai tay gối đầu, chân thành cảm thán.
“Thực vẫn luôn thấy tiếc nuối, tại là con gái ruột của Hà thị chứ?”
So với ở xã hội hiện đại của nàng, Hà thị rõ ràng phù hợp với kỳ vọng của nàng về một hơn.
Con mèo tam thể nhảy lên giường, sấp xuống bên cạnh nàng. Cái đuôi mèo dài quét qua nàng.
Hệ thống: “Ngủ , trong mơ cái gì cũng .”
…
Sáng sớm hôm , Hà thị lấy danh nghĩa thăm con gái và cháu ngoại để cung. Hoa Mạn Mạn cải trang thành dáng vẻ nha theo Hà thị.
Hai rời khỏi Trung An Bá phủ, xe ngựa tiến về phía hoàng cung.
Hoa Mạn Mạn thấp giọng hỏi.
“Bá phu nhân hẳn là chuyện của nô tỳ cho khác chứ?”
Hà thị nàng đang e ngại điều gì, trầm : “Ngươi yên tâm, với ai cả, ngay cả Bá gia cũng chuyện .”
Hoa Mạn Mạn mỉm : “Vậy thì .”
Theo sự hiểu của nàng về Trung An Bá, gã đó vốn là đáng tin cậy. Nếu thật sự đem chuyện cho ông , đầu chắc chắn sẽ sinh thêm rắc rối. Về điểm , Hà thị cùng cách với nàng.
Xe ngựa dừng cổng cung. Thị vệ gác cổng thấy đến là phu nhân của Trung An Bá phủ, lập tức khách khách khí khí cho .
Sau khi cung thì thể xe ngựa nữa. Hà thị và Hoa Mạn Mạn chỉ đành bộ.
Hai một mạch đến cửa cung Ngọc Phù. Bên ngoài sớm tiểu thái giám đợi, thấy Hà thị xuất hiện, lập tức bước nhanh đón, ân cần hỏi han.
“Bá phu nhân rốt cuộc cũng đến , Quý phi nương nương đợi ngài lâu, mau mời trong.”
Hà thị dẫn Hoa Mạn Mạn bước cung Ngọc Phù. Hoa Mạn Mạn bộ quá trình đều cúi gầm mặt, biểu hiện vô cùng ngoan ngoãn.
Hai men theo con đường rải sỏi băng qua đình viện. Chợt thấy hét lớn.
“Thế t.ử gia, ngài mau xuống đây!”
Hà thị và Hoa Mạn Mạn đồng thời dừng bước, theo hướng âm thanh. Nhìn thấy gốc cây lớn cách đó xa hai tiểu thái giám đang , bọn họ xoay quanh gốc cây như kiến bò chảo nóng, vô cùng sốt ruột.
Một bóng dáng nhỏ bé đang men theo cây trèo lên . Cho dù thấy mặt, chỉ dựa bóng lưng đó, Hoa Mạn Mạn cũng thể liếc mắt một cái nhận ngay, đó chính là con trai Cẩu Đản của nàng!
Trong lòng Hoa Mạn Mạn kích động. Không ngờ gặp Cẩu Đản nhanh như . Chuyện thuận lợi hơn nhiều so với dự tính của nàng!
Hà thị cũng nhận Cẩu Đản, vội vàng bước tới, gọi một tiếng.
“Cẩu Đản, con đang gì ? Mau xuống đây!”
Lý Tuân vốn dĩ ngơ tiếng gọi của đám thái giám , nhưng khi thấy giọng của ngoại tổ mẫu, bé lập tức dừng động tác, đầu xuống .
Nào ngờ cái chỉ thấy ngoại tổ mẫu, mà còn thấy nương đang phía ngoại tổ mẫu!
Lý Tuân mừng sợ, vội vàng men theo cây trượt xuống. Cậu bé đầu tiên trèo cây, động tác vô cùng thành thạo. Chỉ trong chốc lát, bé vững vàng đáp xuống đất.
Thấy bé bình an vô sự, hai tiểu thái giám thở phào nhẹ nhõm một dài.
Hà thị đang định giáo huấn cháu ngoại, bảo bé đừng trèo cây nữa. Thế nhưng lời còn khỏi miệng, thấy bé chạy thẳng về phía , mặt còn nở nụ đầy kinh hỉ.
Lời quở trách đến bên miệng của Hà thị lập tức nuốt ngược trở . Thôi bỏ bỏ , con trai mà, nghịch ngợm một chút cũng chẳng .