Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 629: Tặng Hạt Dưa Trêu Chọc Giấm Vương, Bát Cháo Bí Đỏ Đổi Đùi Lợn Rừng

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:30:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Tịch sở dĩ đồng ý cùng sứ đoàn Tây Lương kinh, là mượn phận của sứ đoàn Tây Lương vỏ bọc cho .

đó là thiết lập tiền đề Mạn Mạn và A Kỳ suýt chút nữa bái đường thành .

Nay hoàng t.ử Tây Lương chính là A Kỳ, cũng quá khứ của Mạn Mạn và A Kỳ, trong lòng vô cùng hối hận.

Hắn thà đường vòng thêm một chút, cũng để Mạn Mạn và A Kỳ thêm bất kỳ dây dưa nào nữa.

Cho dù Mạn Mạn bày tỏ thái độ, Lý Tịch cũng tin nàng ý gì với A Kỳ, nhưng trong lòng vẫn chút khó chịu, giống như cái gai mắc trong cổ họng, lên xuống , vô cùng khó chịu.

Trong hành trình tiếp theo, Lý Tịch nửa bước rời canh giữ bên cạnh Mạn Mạn, cho nàng bất kỳ cơ hội tiếp xúc nào với A Kỳ.

Giữa đường qua dịch trạm, đội ngũ dừng nghỉ ngơi.

Buổi tối rảnh rỗi việc gì , sứ đoàn Tây Lương bảo gánh hát Vân Hạc theo hát tuồng trong sân.

Không chỉ trong dịch trạm đều đến xem, Mạn Mạn và Lý Tịch cùng những khác cũng tìm một chỗ bên cạnh.

Mạn Mạn hồi nhỏ thường xuyên cùng ngoại công ngoại bà xem tuồng, cho nên cũng chút hiểu về hý khúc.

Nàng đang xem đến nhập thần, chợt một thị vệ Tây Lương bưng một cái khay tới.

Trong khay đựng hạt dưa, đậu phộng và một ít bánh.

Thị vệ Tây Lương đặt khay xuống mặt Mạn Mạn và Lý Tịch.

Đối mặt với ánh mắt đầy nghi hoặc của Mạn Mạn, vị thị vệ Tây Lương quan thoại Đại Chu, chỉ thể dùng ngón tay chỉ về phía .

Mạn Mạn theo hướng chỉ, vặn chạm mắt với A Kỳ.

A Kỳ mỉm với nàng.

Hoa Mạn Mạn lập tức hiểu , đây là đồ ăn A Kỳ sai mang đến cho bọn họ.

Nàng khom , coi như cảm tạ món quà của đối phương.

A Kỳ thu hồi tầm mắt, tiếp tục xem tuồng.

Hoa Mạn Mạn tiện tay bốc một nắm hạt dưa, c.ắ.n rắc rắc.

Bên tai bất thình lình vang lên giọng của Lý Tịch:

“Hắn nhận nàng ?”

Hoa Mạn Mạn dọa đến mức bàn tay nhỏ bé run lên, suýt chút nữa vung vãi hạt dưa ngoài.

Nàng theo bản năng liếc A Kỳ, thấy vẫn đang nghiêm túc xem tuồng, hề chú ý tới bên .

Nàng hạ thấp giọng hỏi: “Sao thấy thế?”

Lý Tịch ánh mắt trầm trầm nàng, ngữ khí lạnh lẽo: “Nếu nhận nàng, cớ sai mang đồ ăn cho nàng?”

Hoa Mạn Mạn vẻ mặt khó hiểu.

“Ai những đồ ăn nhất định là tặng cho ?

Đây chẳng là tặng cho hai chúng ?

Chàng là đông gia của gánh hát, hai chúng cùng một chỗ.

Người tặng chút đồ ăn cho chúng để bày tỏ thiện ý, gì bất thường chứ?”

Lý Tịch hừ lạnh một tiếng: “Ta mới một câu, nàng cãi bao nhiêu câu.”

Hoa Mạn Mạn bất đắc dĩ, đành bỏ hạt dưa đĩa.

“Nếu vui, ăn nữa là , đừng suy nghĩ lung tung nữa, chúng vẫn nên tiếp tục xem tuồng .”

Thấy , Lý Tịch cũng lên tiếng nữa.

Hoa Mạn Mạn chuyên tâm xem tuồng, qua một lát, trong tay chợt nhét cho một ít đồ.

Nàng cúi đầu , phát hiện trong tay thêm một nắm nhân hạt dưa.

Nàng nam nhân bên cạnh, thấy vẫn đang bóc hạt dưa, chiếc bàn bên tay một đống nhỏ vỏ hạt dưa.

Lý Tịch nhận ánh mắt của nàng, mặt cảm xúc một câu:

“Ta cho nàng ăn đồ ăn, chỉ là thích nàng ăn đồ do nam nhân khác tặng.”

Hoa Mạn Mạn: “Đã thích, còn bóc hạt dưa cho ?”

Lý Tịch đương nhiên : “Những hạt dưa tuy là do khác cho, nhưng đều là do bóc cho nàng ăn, tròn lên một chút, nhân hạt dưa nàng ăn cũng đều là do cho.”

Hoa Mạn Mạn nhịn bật thành tiếng.

Nàng nhón một hạt nhân hạt dưa ném miệng.

Rõ ràng là hạt dưa vị ngũ vị hương, nàng ăn hương vị ngọt ngào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-629-tang-hat-dua-treu-choc-giam-vuong-bat-chao-bi-do-doi-dui-lon-rung.html.]

Hai vở tuồng hát xong, ai về phòng nấy.

Hôm tiếp tục lên đường.

Tiếp theo một đoạn đường dài quan đạo, bọn họ chỉ thể đường núi, điều cũng nghĩa là sẽ dịch trạm cho bọn họ nghỉ chân, bọn họ chỉ thể màn trời chiếu đất trong núi.

Nhiệt độ trong rừng núi ban đêm thấp.

Hoa Mạn Mạn bên đống lửa, vươn hai tay sưởi ấm.

Chú mèo hoa nhỏ gục bên chân nàng ngủ gật.

Đám vệ bắc một cái nồi sắt lên đống lửa, đổ gạo mang theo bên , gọt vỏ băm nhỏ bí đỏ, ném nồi nấu chung, thêm một chút đường.

Một nồi cháo bí đỏ nóng hổi nhanh thành.

Cháo bí đỏ miệng thơm ngọt mềm mịn, một ngụm trôi xuống bụng, chỉ cảm thấy cả đều ấm áp, vô cùng dễ chịu.

Người của gánh hát Vân Hạc cũng chia cháo bí đỏ, ai nấy đều bưng bát cắm cúi ăn to.

Bên phía sứ đoàn Tây Lương đốt một đống lửa khác, bọn họ săn một con lợn rừng từ , lúc đang nướng thịt lợn rừng.

Thịt lợn nướng lửa, lớp mỡ ngoài da nướng cháy, xèo xèo tươm mỡ ngoài.

Rắc thêm một nắm thì là và muối tiêu lên , mùi thơm nồng đậm lập tức lan tỏa.

Câu dẫn của gánh hát Vân Hạc liên tục về phía đó.

So với thịt lợn rừng béo ngậy, bọn họ lập tức cảm thấy bát cháo bí đỏ của còn thơm nữa.

Hoa Mạn Mạn cũng nhịn về phía sứ đoàn Tây Lương một cái.

Lý Tịch bật dậy, bộ .

Hoa Mạn Mạn vội vàng kéo .

“Chàng ?”

Lý Tịch lạnh mặt : “Ta săn thú.”

Không chỉ là thịt lợn rừng thôi .

Chỉ cần Mạn Mạn ăn, thể bắt bộ lợn rừng trong ngọn núi về cho nàng!

Hoa Mạn Mạn dở dở : “Trời tối đen như mực thế , săn thú? Hơn nữa, cũng thiếu một miếng ăn đó, buổi tối vẫn nên ăn chút cháo gạo thì hơn, ăn thịt lợn thì quá ngấy, khó tiêu hóa.”

Nghe nàng , Lý Tịch lúc mới từ bỏ ý định nửa đêm canh ba săn thú.

Hắn xuống , tiếp tục húp bát cháo bí đỏ của .

Ai ngờ trêu chọc khác, khác cứ đến trêu chọc .

Một thị vệ Tây Lương bưng một cái khay tới.

Trên khay bày một chiếc đùi lợn nướng thơm phức.

Lý Tịch liếc mắt một cái liền nhận , tên thị vệ chính là kẻ tối qua mang hạt dưa đậu phộng cho Mạn Mạn.

Thị vệ Tây Lương đặt khay xuống mặt Hoa Mạn Mạn và Lý Tịch, đó chỉ tay về hướng A Kỳ đang .

Lúc Hoa Mạn Mạn về phía A Kỳ, thấy đang mỉm với .

Lần nàng cần đầu cũng , sắc mặt của nam nhân bên cạnh lúc hẳn là tệ đến mức nào.

Nàng xua tay với tên thị vệ Tây Lương , dùng tiếng Tây Lương bập bẹ :

“Cảm ơn, chúng ăn cái .”

Thị vệ Tây Lương rõ ràng ngờ nàng tiếng Tây Lương, còn khá kinh ngạc.

nếu đối phương tiếng Tây Lương, cũng cần giống như kẻ câm chỉ thể dấu mà thể chuyện nữa.

Hắn dùng tiếng Tây Lương :

“Đây là thức ăn hoàng t.ử của chúng sai mang đến, nếu các nhận, hoàng t.ử sẽ trách tội .”

Hoa Mạn Mạn cũng khó đối phương, liền : “Vậy ngươi đợi một chút.”

Nàng sai múc một bát cháo bí đỏ đầy ắp, bảo tên thị vệ Tây Lương mang cháo bí đỏ về, coi như là quà đáp lễ cho chiếc đùi lợn nướng.

Cứ như qua , hai bên coi như hòa .

Cháo bí đỏ bưng đến mặt A Kỳ.

Hắn thử nếm một ngụm, hương vị ngon ngoài dự kiến, liền gọi trong sứ đoàn đều qua nếm thử.

Bọn họ vốn dĩ ăn thịt nướng ngán, lúc một bát cháo bí đỏ thanh mát như , vặn thể giúp bọn họ giải ngấy.

 

 

Loading...