Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 582: Ngươi Cứ Chờ Đấy Cho Ta!
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:29:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc tại Ân Quốc Công Phủ, Quốc Công phu nhân đang ôm cháu trai cưng của mà nức nở.
“Ngài xem Hoành nhi đ.á.n.h thành thế nào? Dù nó là thế t.ử của Nhiếp Chính Vương phủ, cũng thể vô pháp vô thiên như chứ!”
Bào Hoành rúc lòng tổ mẫu, cùng theo.
Cha bên cạnh, sắc mặt cũng mấy .
Bào Hoành là con trai duy nhất của họ, ngày thường họ ngay cả một lời nặng cũng nỡ , bây giờ Bào Hoành đ.á.n.h, điều họ thể chấp nhận ?!
Ân Quốc Công đến đau đầu.
Ông vỗ bàn, nghiêm mặt .
“Được , , đừng nữa, chỉ là trẻ con đ.á.n.h thôi, đáng để các lóc như ?”
Ông thì thôi, , Quốc Công phu nhân lập tức to hơn.
“Ông thì lắm, cái gì mà trẻ con đ.á.n.h ?
Rõ ràng là con thỏ con của Nhiếp Chính Vương phủ cậy thế bắt nạt !
Nếu chỉ bằng tuổi nó, thể đ.á.n.h Hoành nhi nhà thành thế ?!”
Ân Quốc Công nhíu mày: “Vậy bà ? Chẳng lẽ bà còn Hoành nhi đ.á.n.h thế t.ử của Nhiếp Chính Vương phủ một trận ?”
Bào Hoành , mắt sáng lên.
Cậu thật sự đ.á.n.h Lý Tuân một trận, như mới thể hả giận.
nhanh tổ mẫu .
“Đánh một trận thì cũng đến nỗi, chỉ cần nó xin Hoành nhi nhà , đảm bảo tái phạm là .”
Không Quốc Công phu nhân nhân từ, mà là vì hung danh của Nhiếp Chính Vương quá đáng sợ, bà sợ lớn chuyện, rước lấy sự trả thù của Nhiếp Chính Vương.
Bào Hoành trong lòng thất vọng, ấm ức : “Con cần nó xin .”
Quốc Công phu nhân ôm một trận.
“Ta như là ấm ức cho con, nhưng còn cách nào, ai bảo một cha lợi hại, nhà đành tạm thời chịu thiệt thòi .”
Nhớ đến Nhiếp Chính Vương uy danh lừng lẫy, Bào Hoành cũng dám thêm gì nữa.
Ân Quốc Công suy nghĩ một chút.
Nếu chỉ là xin , cũng chuyện gì to tát.
Chắc hẳn Nhiếp Chính Vương cũng sẽ để ý đến chuyện nhỏ .
Ông cháu trai cưng của , cũng đau lòng.
“Thế , ngày mai cung một chuyến, với Thái hậu chuyện , xem lão nhân gia bà xử lý thế nào.”
Đây là ông đồng ý sẽ bênh vực cháu trai.
Quốc Công phu nhân lúc mới nín : “Ngày mai cùng ông.”
Ân Quốc Công gật đầu đồng ý.
Ông tuy là quốc cữu, nhưng chỉ là chức danh hão hữu, thể so sánh với Nhiếp Chính Vương tay nắm đại quyền.
Nếu ông trực tiếp tìm đến cửa, Nhiếp Chính Vương lẽ ngay cả để ý cũng thèm.
Ông chỉ thể dựa mối quan hệ của Thái hậu, để Thái hậu mặt giúp xử lý chuyện .
Thái hậu chỉ một cháu trai là Bào Hoành, bà từ nhỏ thương yêu , chắc chắn sẽ bằng lòng giúp .
Sự thật chứng minh ông đoán sai.
Ngày hôm họ cung cầu kiến Thái hậu.
Nghe họ xong mục đích, Thái hậu chút do dự đồng ý giúp đỡ.
Bà chỉ đau lòng cho cháu trai, mà còn nhân cơ hội răn đe Nhiếp Chính Vương, để thấy rõ phận thần t.ử của , đừng coi hoàng gia gì nữa.
…
Sau khi Lý Tuân đến Thái học, Kha Lãng ở vị trí bên trái lập tức ngoan ngoãn nộp vở bài tập.
Vì hôm qua thoát một kiếp, hôm nay tâm trạng của Kha Lãng đặc biệt , lúc lên lớp cũng chăm chú.
Lúc ăn trưa, Kha Lãng cố ý quan sát vị trí của Bào Hoành , đó tìm một vị trí cách Bào Hoành xa nhất để xuống.
Ai ngờ xuống lâu, Bào Hoành tìm đến.
Kha Lãng lập tức sợ đến mặt mày tái mét, vội vàng dậy, rời khỏi đây.
Bào Hoành cố ý duỗi một chân , ngáng chân Kha Lãng ngã xuống đất.
Khiến Kha Lãng ngã sấp mặt mặt .
Bào Hoành lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-582-nguoi-cu-cho-day-cho-ta.html.]
Cảnh thu hút sự chú ý của tất cả trong nhà ăn.
Thấy đều đang , Kha Lãng hổ và tức giận, hốc mắt đều đỏ lên.
Cậu gắng gượng dậy từ đất, đổi sang một vị trí khác.
Tuy nhiên, Bào Hoành dùng giọng điệu đầy ác ý la lên.
“Ai trong các ngươi dám cùng bàn với nó, chính là gây sự với Bào Hoành !”
Lời , mấy bạn học vì mềm lòng mà định mở miệng mời Kha Lãng cùng bàn, lúc đều bỏ ý định.
Họ Bào Hoành là thế nào.
Bào Hoành lòng hẹp hòi, còn đặc biệt thích bắt nạt khác.
Vì một quen mà đắc tội với một kẻ tiểu nhân khó chơi như , thật sự cần thiết.
Không ít bàn vẫn còn chỗ trống, nhưng khi Kha Lãng qua, những bên bàn lập tức sẽ rằng chỗ .
Kha Lãng thể mặt dày tranh chỗ, chỉ thể sang tìm chỗ khác.
Cứ lặp lặp như , vẫn tìm chỗ .
Thấy sắp đến giờ ăn.
Nếu vẫn tìm chỗ, thì chỉ thể ăn.
Đến lúc đó đều , chỉ một , hơn nữa cảnh còn các phu t.ử thấy, chỉ nghĩ đến hình ảnh đó khiến cảm thấy hổ chịu nổi.
Bào Hoành thấy ai chịu tiếp nhận Kha Lãng, cảm thấy sự uy h.i.ế.p của tác dụng, khỏi càng đắc ý hơn.
Lúc Kha Lãng ngang qua chỗ của Lý Tuân.
Lý Tuân đột nhiên gọi một tiếng.
“Qua đây .”
Kha Lãng tưởng nhầm.
Cậu dừng bước, ngơ ngác Lý Tuân.
“Ngươi đang với ?”
Lý Tuân nhướng cằm, hỏi ngược : “Nếu thì ?”
Các tiểu lập tức ý tứ dịch sang bên cạnh, chừa một chỗ đủ cho một .
Kha Lãng vô cùng kinh ngạc.
Trong ấn tượng của , Lý Tuân luôn là một tiểu bá vương, chỉ bao giờ bài tập, còn thích đ.á.n.h , thế mà các phu t.ử dám gì Lý Tuân, chỉ thể mặc kệ.
Một bá đạo ngang ngược như , thể lúc chìa cành ô liu cho ?!
Kha Lãng lắp bắp hỏi.
“Tại, tại ?”
Lý Tuân vẻ đương nhiên: “Ngươi việc cho , coi như là của , đương nhiên bảo vệ ngươi.”
Kha Lãng hỏi việc gì cho ?
Lời còn , Kha Lãng nhớ , mỗi ngày đều giúp chép bài tập.
Lý Tuân thấy mãi động, chút kiên nhẫn nhíu mày.
“Còn ngây đó gì?”
Kha Lãng sợ nổi giận, vội vàng xuống.
Thấy , Bào Hoành tức đến giậm chân, chỉ Lý Tuân uy h.i.ế.p.
“Ngươi đối đầu với ?!”
Lý Tuân như thấy chuyện gì đó nực , nhếch miệng với , để lộ một hàm răng trắng ởn.
“ , ngươi gì ?”
Bào Hoành quả thực gì .
Cũng chính vì , Bào Hoành càng tức hơn, như thể thể nổ tung tại chỗ bất cứ lúc nào.
Lúc các phu t.ử lượt .
Bào Hoành chỉ thể nén giận, hung hăng buông một câu độc địa.
“Ngươi cứ chờ đấy cho !”
Lý Tuân khẩy một tiếng, để lời đe dọa của đối phương mắt.