Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 520: Ép Buộc Ngủ Chung Một Phòng
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:26:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Tịch: “Bản vương đó từng đề cập chuyện luận bàn với Thế t.ử nhà các ngươi, nhưng nàng sống c.h.ế.t chịu, bản vương hết cách, đành dùng hạ sách .”
Hoa Mạn Mạn: “...”
Cái thế mà cũng thể đổ lên đầu nàng ?! Cơ thể của nàng nên gọi là Lục Mạn, nên gọi là Đậu Nga mới đúng!
Lý Tịch như như nàng.
“Nói cũng , Thế t.ử mất trí nhớ ? Sao vẫn còn nhớ chiêu thức võ công ?”
Hoa Mạn Mạn cũng tại võ công.
Nàng khô khan đáp: “Chắc là do từng học võ công, cho dù mất trí nhớ, cơ thể vẫn còn nhớ những chiêu thức đó chăng.”
Lý Tịch chằm chằm mắt nàng, truy hỏi:
“Vậy bản vương càng tò mò hơn, tại chiêu thức võ công của ngươi giống bản vương đến ? Là ai dạy võ công cho ngươi?”
Hoa Mạn Mạn hỏi khó.
Nàng hiểu gì về võ công, giữa các chiêu thức còn sự tương đồng?
Lúc Ban Nhận vẫn luôn im lặng bỗng .
Hắn chủ động thừa nhận: “Công phu cưỡi ngựa b.ắ.n cung của Thế t.ử gia đều do thuộc hạ dạy.”
Lý Tịch hai lời, trực tiếp tay với !
Ban Nhận đương nhiên sẽ ngốc nghếch yên chịu đòn, lập tức triển khai phản công.
Hai bên tới qua vài chiêu.
Lý Tịch thu tay lùi , lạnh lùng Ban Nhận, quả quyết :
“Chiêu thức võ công của ngươi khác với Thế t.ử, ngươi thể nào là sư phụ của nàng.”
Ban Nhận nhíu mày: “Điều thể nào.”
Võ công của Thế t.ử gia là do cầm tay chỉ việc dạy dỗ, chiêu thức võ công của hai là giống như đúc, ít nhất cũng giống đến bảy tám phần.
Lý Tịch lười phí lời.
Dù sự thăm dò của cũng đáp án.
Lục Mạn mắt căn bản là Lục Mạn thật sự.
Chiêu thức võ công của nàng giống hệt .
Đó là thành quả chỉ đích cầm tay chỉ việc mới thể dạy .
Quan trọng hơn là, phản ứng của nàng khi gọi tên nàng thể giả .
Hoa Mạn Mạn mới là tên thật của nàng.
Lại kết hợp với những quan sát về nàng đó, đáp án quá rõ ràng...
Nàng căn bản là Lục Mạn.
Nàng chính là mà vẫn luôn tìm kiếm!
Vừa nghĩ tới nhung nhớ bấy lâu nay lúc đang ngay mặt, Lý Tịch liền cảm thấy trong lòng chua xót trào dâng.
Hắn nhiều lời với nàng, hỏi nàng mấy năm nay ? Muốn tại nàng đổi một dung mạo khác? Còn rõ tại nàng nhớ nữa?
lời đến khóe miệng, sinh sinh nuốt trở .
Bây giờ lúc để những lời .
Xung quanh bao nhiêu đang .
Phải tìm một cơ hội ở riêng để chuyện với Mạn Mạn.
Lý Tịch cưỡng ép đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c, đôi mắt đen láy ngưng thị Mạn Mạn, giọng khàn .
“Đêm nay nơi thể ở nữa, Thế t.ử sang chỗ bản vương tạm bợ một đêm ?”
Hoa Mạn Mạn cần suy nghĩ liền một ngụm từ chối.
“Cảm ơn, nhưng cần , sai dọn dẹp một căn phòng khác là .”
Biết rõ nam nhân mặt g.i.ế.c , nàng điên mới chủ động dâng mỡ miệng mèo!
Lý Tịch tiếng lòng của nàng.
Hắn với đối phương, bản hề g.i.ế.c nàng.
Vừa chỉ thử thủ của nàng mà thôi.
bộ dạng đó của nàng, cho dù , nàng cũng sẽ tin.
Hắn chỉ đành trầm giọng nhắc nhở:
“Trời khuya thế , đợi dọn dẹp xong phòng, e là trời cũng sáng mất.”
Đỗ đúng lúc lên tiếng:
“Thế t.ử thể ở phòng của , trải đệm ngủ đất là .”
Lý Tịch lạnh lẽo : “Hóa tình cảm giữa ngươi và Thế t.ử đến mức thể ngủ chung một phòng ?”
Đỗ : “...”
Lời cứ thấy sai sai thế nào nhỉ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-520-ep-buoc-ngu-chung-mot-phong.html.]
Hoa Mạn Mạn: “Cùng lắm thì xe ngựa ngủ tạm một giấc.”
Lý Tịch: “Ban ngày ngươi xe ngựa đủ ?”
Hoa Mạn Mạn hỏi đối phương.
Tại nàng ép ngủ xe ngựa, trong lòng chẳng lẽ chút liêm sỉ nào ?!
Hoa Mạn Mạn nở nụ giả tạo.
“Tuy đều là xe ngựa, nhưng ban ngày và ban đêm vẫn sự khác biệt. Buổi tối, thể trong xe ngựa ngắm ngắm trăng, còn thể cùng Tiêu Quế đàm đạo từ thi từ ca phú đến triết lý nhân sinh.”
Lý Tịch thuận thế sang Tiêu Quế đang chút cảm giác tồn tại nào, lạnh lùng hỏi:
“Ngươi hiểu thế nào là thi từ ca phú và triết lý nhân sinh ?”
Tiêu Quế ánh mắt sắc bén của đến mức run lẩy bẩy.
“Không, hiểu ạ.”
Hoa Mạn Mạn dùng ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt thành thép nàng.
Sao thành thật thế hả? Cho dù hiểu cũng thể giả vờ hiểu mà!
Hoa Mạn Mạn bướng bỉnh : “Không thể trò chuyện cùng khác cũng , vẫn thể ngắm ngắm trăng.”
Lý Tịch nhanh chậm :
“Ngươi ngắm ngắm trăng, thì mở cửa sổ xe. Đến lúc đó sẽ nhiều muỗi bay . Nếu ngươi dầu gió, may còn thể chống đỡ một thời gian. dầu gió của ngươi đang ở chỗ bản vương.”
Hoa Mạn Mạn: “Đệt...”
Lý Tịch nhướng mày, ánh mắt nguy hiểm.
Hoa Mạn Mạn: “... mợ nó là một loài thực vật, chúng đều chăm sóc yêu thương nó thật .”
Cuối cùng, Hoa Mạn Mạn vẫn ép chuyển phòng của Lý Tịch.
Cùng chuyển sang với Mạn Mạn, còn Tiêu Quế.
Vốn dĩ Hoa Mạn Mạn định cùng Tiêu Quế trải đệm ngủ đất.
Kết quả Lý Tịch trực tiếp xách Hoa Mạn Mạn lên, ném thẳng lên giường.
Lý Tịch: “Ngươi ngủ giường, bản vương ngủ đất.”
Tiêu Quế hoảng sợ bất an.
Vậy nàng ?
Lý Tịch chỉ ngoài cửa: “Ngươi xe ngựa ngủ.”
Tiêu Quế run rẩy : “Nô tì mà , sẽ ai hầu hạ Thế t.ử gia.”
Lý Tịch: “Nàng nếu nhu cầu gì, bản vương sẽ gọi ngươi tới.”
Tiêu Quế: “ mà...”
Lý Tịch sầm mặt: “Không nhưng nhị gì hết, ngoài!”
Hoa Mạn Mạn vội vàng nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy Tiêu Quế, hét lớn:
“Tiêu Quế !”
Nếu Tiêu Quế , trong phòng sẽ chỉ còn nàng và Nhiếp Chính Vương. Nhiếp Chính Vương còn g.i.ế.c nàng cơ mà, nếu thật sự để hai bọn họ ở riêng một phòng, nàng e là sẽ thấy mặt trời ngày mai mất!
Tiêu Quế cũng .
Nhiếp Chính Vương mặt thế nào cũng giống , nàng dám để mặc ngài và Thế t.ử gia ở riêng với .
Lý Tịch hai đang ôm c.h.ặ.t lấy thành một cục mặt, cảm thấy bản dư thừa.
Biểu cảm của càng thêm khó coi.
“Sợ cái gì? Bản vương ăn thịt .”
Hoa Mạn Mạn nhỏ giọng lầm bầm: “Ngài tuy ăn thịt , nhưng ngài g.i.ế.c a.”
Lý Tịch: “Bản vương chỉ là thử thủ của ngươi, thật sự g.i.ế.c ngươi.”
Hoa Mạn Mạn mới thèm tin lời quỷ sứ của !
Nàng ôm c.h.ế.t lấy Tiêu Quế buông tay, miệng còn la lối:
“Tiêu Quế mà , cũng sẽ theo nàng !”
Tiêu Quế cảm giác ánh mắt Nhiếp Chính Vương bỗng chốc trở nên vô cùng hung ác.
Điều khiến nàng như mang gai lưng, thấp thỏm lo âu.
vì bảo vệ an cho Thế t.ử gia, Tiêu Quế vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng lùi bước.
Lý Tịch xé hai , ném Tiêu Quế ngoài.
lý trí mách bảo , thể như .
Hắn để ấn tượng trong lòng Mạn Mạn .
Nếu còn động thủ nữa, tâm lý bài xích của nàng đối với chắc chắn sẽ càng trở nên mãnh liệt hơn.