Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 321: Bắt Cóc
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:20:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Máu tươi theo đó ngừng tuôn .
Lương Dũng né tránh, vẫn sừng sững tại chỗ.
Lý Ảnh buông thõng tay xuống, nhắm mắt , trong giọng khàn khàn lộ sự mệt mỏi rã rời.
“Cút.”
Lương Dũng ôm lấy vết thương, lảo đảo bước ngoài.
Khi đến cửa phòng, dừng bước, đầu Tứ hoàng t.ử, thấp giọng .
“Ngài cứ việc hận nô tì, nhưng xin đừng oán hận Ngô đại nhân, tất cả những gì ngài đều là vì ngài.”
Lý Ảnh đưa phản hồi nào.
Bây giờ giao tiếp với bất kỳ ai.
……
Khi Hoa Mạn Mạn tỉnh , phát hiện tay chân đều dây thừng trói c.h.ặ.t, trong miệng cũng nhét một cục vải.
Xung quanh tối đen như mực, thấy gì cả.
nàng thể cảm nhận mặt đất đang rung lắc nhịp điệu.
Cảm giác khiến nàng nhớ đến xe ngựa.
Bình thường nàng xe ngựa, cũng cảm giác rung lắc thế .
Nàng cố gắng nhớ những chuyện xảy khi hôn mê——
Sau khi nàng xe ngựa, Hà Thu Văn liền kéo nàng lải nhải ngừng.
So với sự chua ngoa cay nghiệt trong gặp , Hà Thu Văn học cách ngoan ngoãn hơn nhiều, nàng hề nhắc đến chuyện cầu xin khác giúp đỡ, chỉ một mực khen ngợi Vương phi và Chiêu Vương xứng đôi lứa đến nhường nào.
Hoa Mạn Mạn mà nhức cả đầu, thầm mong xe ngựa thể nhanh ch.óng đến Trung An Bá phủ.
Tuy nhiên đợi lâu, cũng thấy xe ngựa dừng .
Hoa Mạn Mạn dần dần nhận điều .
Nàng đẩy cửa sổ xe để bên ngoài, phát hiện cửa sổ xe đóng c.h.ế.t, căn bản thể đẩy .
Hoa Mạn Mạn định đẩy cửa xe.
Kết quả cửa xe mở một bước, ngay đó ba cây ngân châm từ khe cửa bay , cắm phập nàng, Hà Thu Văn và Tự Vân.
Trên ngân châm chắc hẳn tẩm t.h.u.ố.c mê.
Ba trúng chiêu nhanh cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt, tứ chi bủn rủn, ý thức dần trở nên mơ hồ.
Những chuyện xảy đó, Hoa Mạn Mạn còn nhớ nữa.
Đến đây, nàng hiểu bắt cóc.
Không mục đích đối phương bắt cóc nàng là gì?
Nếu là vì tiền thì còn đỡ.
Với mức độ coi trọng của Chiêu Vương dành cho nàng, bất kể bao nhiêu tiền cũng sẵn sàng bỏ .
Chỉ sợ bọn bắt cóc cần tiền, mà cần mạng.
Hoa Mạn Mạn gọi Hệ thống trong đầu.
“Ngươi thể giúp xem thử, bây giờ đang ở ?”
Một lát nàng thấy câu trả lời của Hệ thống.
“Hiện tại cô đang ở gần cổng thành, bọn bắt cóc sắp đưa các cô khỏi thành .”
Một khi rời khỏi Thượng Kinh thành, độ khó để tìm nàng sẽ tăng vọt lên gấp mấy chục .
Hoa Mạn Mạn lập tức cuống lên: “Ngươi cách nào giúp thoát ?”
Hệ thống: “Xin , giúp .”
Hoa Mạn Mạn: “Bình thường ngươi phát thưởng Phúc đại ? Bây giờ ngươi thể cho vài cái Phúc đại giúp thoát ?”
Hệ thống: “Phúc đại là phần thưởng khi thành nhiệm vụ, cô Phúc đại, bắt buộc thành nhiệm vụ .”
Hoa Mạn Mạn thúc giục: “Vậy ngươi mau giao nhiệm vụ cho !”
Đây là đầu tiên nàng nóng lòng thành nhiệm vụ đến .
Hệ thống mà chút cảm động nho nhỏ.
Ký chủ của nó cuối cùng cũng chí tiến thủ !
Để khích lệ ký chủ, Hệ thống hai lời liền ban bố cho nàng một nhiệm vụ.
“Chúc mừng ký chủ kích hoạt thành công nhiệm vụ ngẫu nhiên!”
“Xin ký chủ mau ch.óng thoát khỏi sự khống chế của bọn bắt cóc, giành tự do!”
“Nhiệm vụ giới hạn trong mười ngày, khi thành nhiệm vụ ký chủ sẽ nhận một Phúc đại đặc biệt.”
“Nếu ký chủ thể thành nhiệm vụ trong thời gian quy định, sẽ phán định là nhiệm vụ thất bại.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-321-bat-coc.html.]
“Nếu nhiệm vụ thất bại, ký chủ sẽ chịu hình phạt đau tim.”
“Xin ký chủ mau ch.óng thành nhiệm vụ!”
……
Hoa Mạn Mạn suýt chút nữa thì tức đến mức phi thăng tại chỗ.
“Mẹ kiếp, cái nhiệm vụ ngươi ban bố là cái quỷ gì ? Nếu thể thoát khỏi bọn bắt cóc giành tự do, còn cần phần thưởng của ngươi gì nữa? Ngươi thấy logic của ngươi vấn đề ?!”
Hệ thống tủi : “Nội dung nhiệm vụ do Hệ thống ban bố, thông thường thiết lập dựa việc ký chủ cần thành nhất ở thời điểm hiện tại, Hệ thống kiểm tra thấy thứ ký chủ cần nhất lúc chính là giành tự do, cho nên mới ban bố nhiệm vụ như .”
Hoa Mạn Mạn ôm một tia hy vọng cuối cùng hỏi.
“Có thể đổi cho nhiệm vụ khác ?”
Hệ thống nhỏ giọng đáp: “Không nha.”
Hoa Mạn Mạn tuyệt vọng nhắm mắt .
Thôi bỏ , cái tên trông cậy .
Nàng vẫn nên tự lực cánh sinh thì hơn.
Động tĩnh biến mất.
Xem xe ngựa dừng .
Hoa Mạn Mạn lập tức xốc tinh thần, tuy bây giờ nàng thấy gì, nhưng nàng vẫn thể mà.
Nàng vểnh tai lên ngóng động tĩnh bên ngoài.
Gần cổng thành chắc hẳn nhiều , âm thanh vô cùng ồn ào.
Trong vô âm thanh đó, Hoa Mạn Mạn khó khăn lắm mới bắt một giọng quen thuộc——
Đó là giọng của tên phu xe.
“Chúng khỏi thành để thăm , đây là lộ dẫn của chúng , quan gia ngài xem thử.”
Hoa Mạn Mạn thầm kinh hãi, bọn bắt cóc mà còn chuẩn sẵn cả lộ dẫn, chứng tỏ bọn chúng âm mưu từ .
Một lát , nàng thấy phu xe .
“Đa tạ quan gia.”
Xe ngựa khởi động , thùng xe tiếp tục rung lắc.
Hoa Mạn Mạn vô cùng hy vọng quan binh canh giữ cổng thành thể kiểm tra xe ngựa một chút.
Để thể thu hút sự chú ý của khác, nàng bắt đầu dùng đầu đập xuống sàn xe, mỗi một cú đập đều mạnh.
Sàn xe ngựa đập phát tiếng động.
Binh lính thủ thành lập tức chặn xe ngựa , hồ nghi hỏi.
“Trong xe của ngươi tiếng động?”
Phu xe nịnh nọt: “Phu nhân nhà nuôi một con ch.ó, con ch.ó đó nghịch ngợm lắm, việc gì cũng thích ầm ĩ, chắc hẳn nó đang nhảy nhót lung tung trong xe .”
Hoa Mạn Mạn đập đầu đến mức hoa mắt ch.óng mặt, vẫn quên hung hăng ghim thù tên phu xe trong lòng.
Đệt mợ mày, mà dám bảo bà đây là ch.ó ? Ngươi xong đời !
Để xem xử lý ngươi thế nào?!
Binh lính thủ thành dường như bán tín bán nghi với lời của phu xe.
Lúc phu xe hạ thấp giọng, gì đó.
Sau đó xe ngựa liền khởi động .
Bất kể Hoa Mạn Mạn dùng sức đập xuống sàn xe thế nào chăng nữa, cũng thể thấy giọng của binh lính thủ thành nữa.
Cùng với cách ngày càng xa, tiếng ồn ào dần dần lùi phía .
Trái tim Hoa Mạn Mạn theo đó cũng chìm xuống tận đáy vực.
……
Hai ngày nay Chiêu Vương vì tìm , gần như lật tung cả Thượng Kinh thành lên.
Chuyện ầm ĩ lớn như , Hoàng đế đang ở trong hoàng cung cũng thấy.
Hắn gọi Chiêu Vương cung, dò hỏi ngọn nguồn sự việc.
Biết Chiêu Vương phi kẻ lạ mặt bắt cóc, Hoàng đế nổi trận lôi đình.
Cho dù chướng mắt cái dáng vẻ bất chấp tất cả vì một nữ nhân của Chiêu Vương, nhưng đó cũng là việc nhà của bọn họ, thể tự nghĩ cách từ từ giải quyết, nhưng thể dung túng cho kẻ khác nhúng tay .
Đặc biệt đối phương còn dám bắt ngay chân thiên t.ử.
Đây quả thực là đang khiêu khích uy nghiêm thiên t.ử của !
Hoàng đế lập tức truyền lệnh xuống, sai khỏi thành tìm kiếm, nhất định tìm Chiêu Vương phi trở về.
Hoa Khanh Khanh Chiêu Vương phi xảy chuyện, nhưng rốt cuộc là chuyện gì.
Thế là nàng vác bụng bầu chạy tới cầu kiến Hoàng đế, rõ xem nhị rốt cuộc ?
Ai ngờ nửa đường tình cờ chạm mặt Lương phi.