Nuông Chiều Hằng Ngày - Chương 54: Chử Hi "đòi Nợ" Nhà Họ Trịnh, Đoàn Trưởng Lận Keo Kiệt Đúng Chỗ
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:19:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Chử Hi trạm thực phẩm và xưởng g.i.ế.c mổ mua rau và thịt tươi. Lúc về cô còn ghé qua Cung tiêu xã mua trái cây. Hiện giờ là giữa tháng Sáu, vải và thanh mai đang mùa. Vải khá đắt, một chùm tận năm đồng. Thanh mai thì rẻ hơn một chút, cô chọn mua một ít, hết hơn hai đồng, mua thêm ít bánh kẹo.
Buổi sáng nấu cơm xong mang cho Lận Tông Kỳ, cô đút cho hai cha con ăn xong, rửa bát đĩa mới hái mấy quả thanh mai ngâm nước muối. Thanh mai ngon nhưng cô bạn loại quả lúc chín ruồi bu đẻ trứng nên ngâm nước muối khi ăn. Trong lúc ngâm thanh mai, Chử Hi bóc vải. Những quả vải trắng ngần, mọng nước, ngọt lịm cô tách hạt, chia đôi, một nửa đút cho Lận Tông Kỳ, một nửa cho con gái.
Cô còn cố ý to: "Vải ngon con?"
"Ngon... lắm ạ..." Tiểu nha đầu chẳng gì, thấy hỏi là hớn hở trả lời ngay, khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ nụ , đôi mắt cong tít.
Lận Tông Kỳ thấy Chử Hi ăn, lúc cô định đút cho miếng nữa thì lắc đầu: "Anh thích ăn , em với Nha Nha ăn ."
Chử Hi trêu: "Lại còn thứ thích ăn cơ ?" Cô nhét miếng vải miệng : "Anh cứ ăn , em mà ăn thì ăn từ lâu ." Thứ đời cô ăn phát chán , ăn cũng chẳng , nhưng ở thời buổi nó là đồ xa xỉ, cô dành những thứ nhất cho chồng và con.
Lận Tông Kỳ Chử Hi đầy cảm động, cảm thấy vợ đối xử với thật . Anh ăn thêm hai quả nữa nhất quyết ăn nữa, để dành cho Chử Hi. Chử Hi tuy nhưng lòng thấy ấm áp vô cùng. Tiểu nha đầu chẳng hiểu gì, cứ há miệng chờ đút tiếp: "Muốn... con nữa..." Bàn tay béo múp chỉ bát vải còn . Chử Hi cho bé ăn nhiều, véo mũi bé một cái: "Mai ăn tiếp nhé. Thanh mai để chiều ăn, giờ đang ngâm cho sạch ." Tiểu nha đầu thấy ăn nữa thì xị mặt, nhưng nghĩ đến mai là bé hớn hở, nũng nịu gọi: "Mẹ ơi." Giọng ngọt ngào mà tan chảy cả lòng.
Đứa bé ở giường bên cạnh thấy mà thèm đỏ cả mắt, nó kéo áo bà già giục giã: "Bà ơi, cháu cũng ăn, cháu ăn cái ..." Nó chỉ tay về phía Chử Hi.
Bà già ngượng chín mặt, cố giật vạt áo vì sợ cháu rách: "Cái đó ăn , cháu thấy cô , sâu đấy, sâu mà ăn ? Ăn là đau bụng đấy."
lúc đó, Chử Hi tủm tỉm bồi thêm một câu: "Vải thì sâu , thịt dày mọng nước, ngọt lịm, còn bổ dưỡng nữa, trẻ con ăn lắm đấy." Nói cô bóc một quả, chia đôi cho và con gái. Tiểu nha đầu thấy ăn thì gật đầu lia lịa, chỉ miệng : "Ngọt lắm..."
Đứa bé thấy thế thì chịu nổi nữa, lăn đùng đất ăn vạ: "Cháu ăn vải, cháu ăn vải, bà mua cho cháu ..." Bà già thấy thì mặt tái mét. Chử Hi thì nụ càng thêm rạng rỡ, cô bóc thêm quả nữa đút cho con, xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của bé: "Ngon con, mai mua cho con nhé."
"Ngon ạ!" Tiểu nha đầu trả lời dứt khoát và to rõ. Lận Tông Kỳ giường cảnh tượng đó mà dở dở . Cuối cùng bà già hết cách, đành bế đứa cháu đang lăn lộn đất chạy biến ngoài, sợ Chử Hi lôi thêm đồ ngon gì thèm cháu . Bà dù thương cháu đến mấy cũng chẳng nỡ bỏ tiền mua mấy thứ xa xỉ đó, vả bà cũng chẳng tiền, tiền đều trong tay con dâu hết .
Buổi sáng rảnh rỗi, Chử Hi tháo một sợi len từ tay áo chiếc áo len của tiểu nha đầu , dạy bé chơi trò chơi luồn dây. Tiểu nha đầu thích trò , đôi bàn tay bé xíu béo múp tuy linh hoạt lắm nhưng thấy tạo đủ loại hình thù là bé thích thú vỗ tay reo hò. Chử Hi kiên nhẫn dạy con, thấy bé học chậm cô cũng vội, cứ từ từ chỉ bảo. Hai con cứ thế nhàn nhã chơi đùa, Lận Tông Kỳ giường ngắm hai , cảm thấy những ngày tháng thật bình yên.
Tuy nhiên, sự bình yên đó chẳng kéo dài lâu. Buổi chiều, đến phá hỏng bầu khí đó. Tô Hòa đến thì gì lạ, nhưng Chử Hi ngờ phu nhân của Đoàn trưởng Trịnh cũng đến cùng.
"Ái chà chà, mà thương nặng thế . Lận đoàn trưởng, thực sự nhờ , đứa cháu gái của đúng là phiền quá." Vừa phòng, phu nhân Đoàn trưởng Trịnh nắm lấy tay Chử Hi, vẻ mặt đầy cảm kích . Có thật lòng thì Chử Hi rõ, nhưng cô thấy thực sự ghê tởm. Không ngờ Lận Tông Kỳ cứu là bà già đó, mà bà còn là cháu gái của Trương Diễm. Hèn chi đời bà gả cho Lận Tông Kỳ, chắc chắn là do Trương Diễm mai mối.
Cũng đúng thôi, Lận Tông Kỳ tuổi trẻ tài cao, giới thiệu cho nhà thì còn gì bằng, còn chỗ mà nhờ vả, vì Đoàn trưởng Trịnh cũng sắp đến tuổi về hưu . Trương Diễm thì Chử Hi rõ, bà chẳng gì, thường xuyên ngấm ngầm gây khó dễ cho cô. Dạo khi Xưởng Quân Tẩu nhận tin từ xưởng may tỉnh, chính bà rêu rao những lời các chị em quân tẩu hoang mang, còn đến tận nhà Chử Hi gây sự. Cuối cùng Chử Hi thanh toán tiền sòng phẳng và đuổi việc mấy đó, Trương Diễm rêu rao là cô tuyệt tình, khinh . Những chuyện đó cô đều hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-chieu-hang-ngay/chuong-54-chu-hi-doi-no-nha-ho-trinh-doan-truong-lan-keo-kiet-dung-cho.html.]
Chử Hi nở nụ , nhưng là nụ đầy vẻ bất đắc dĩ, : "Phiền thì phiền ạ, chỉ điều đồ đạc thành phố đắt đỏ quá. Cháu mới lên một ngày mà tiêu hết hơn hai mươi đồng , chẳng chồng cháu còn đây bao lâu nữa?" Trương Diễm thì nụ cứng đờ mặt. Bà nắm tay Chử Hi, chẳng nên buông tiếp tục vỗ về, một lúc lâu mới gượng gạo : "Thế thì... đúng là đắt thật..." Có lẽ bà ngờ Chử Hi chuyện thẳng thừng như .
Chử Hi định buông tha cho bà . Cô ngước đầu, c.ắ.n môi, phu nhân Đoàn trưởng Trịnh với ánh mắt đầy mong đợi. Trương Diễm hiểu ý cô, bà gượng: "Để... để về bàn bạc với ông nhà xem ." Trong lòng bà thầm mắng Chử Hi mặt dày. Tiền thì chắc chắn họ đưa, nhưng đưa bao nhiêu mới là vấn đề, giờ Chử Hi thế thì họ buộc đưa nhiều .
Chử Hi lập tức tươi : "Ái chà, bác đúng là hào phóng, cháu ngại quá. Vậy cháu xin nhận tấm lòng của bác. Cháu bác điều kiện, nếu cháu khách sáo thì đúng là coi thường bác quá." Nói cô thở dài: "Biết , cũng tại nghèo quá mà . Anh Tông Kỳ thương nặng quá, bác sĩ bảo ít nhất nửa tháng. Cháu định cho thêm vài ngày cho khỏe hẳn. Trong nhà còn già phụng dưỡng nữa, nếu cháu cũng chẳng vất vả mở xưởng gì, cũng chỉ mong kiếm thêm chút tiền cho gia đình thôi. Cháu thật ngưỡng mộ cuộc sống của bác, sướng thật đấy..."
Trương Diễm mà da đầu tê dại: "Cũng bình thường thôi cháu, tại bác vụng về nên tham gia xưởng ..."
Chử Hi vẻ mặt "bác đừng khiêm tốn" bà : "Lần cháu ai bác thích mặc quần áo lụa tơ tằm, thứ đó mới thực sự là hàng cao cấp. Lụa tơ tằm ngày xưa chỉ địa chủ mới mặc thôi, đắt lắm, chúng cháu chẳng dám mơ tới."
"..." Trương Diễm xong mặt lúc trắng lúc xanh, chẳng ai bán . Những lời đó là lúc họ mỉa mai Chử Hi là hạng nhà quê, coi len sợi như báu vật. Giờ Chử Hi lôi chuyện "địa chủ" , bà sợ xanh mặt, nhỡ mà truyền ngoài thì bà gánh nổi cái danh đó. Bà vội vàng xua tay: "Địa chủ gì chứ, cháu đừng bậy, bác gì tiền mà mặc thứ đó? Chắc ai đó nhảm thôi, cháu đừng tin."
Trương Diễm định giải thích thêm, nào ngờ thấy nụ mặt Chử Hi nhạt . Bà chợt thấy , lời giải thích như bà đang than nghèo để trốn tránh trách nhiệm , dù giờ bà cũng là cô của Tô Hòa, là một nhà. Bà tức nổ đom đóm mắt, chẳng hiểu Chử Hi học cái thói , cứ dồn bà thế bí, khiến bà thoát , đành ngậm đắng nuốt cay : "Lận đoàn trưởng cứ yên tâm dưỡng thương, tiền nong các cháu đừng lo, chúng chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm."
Chử Hi bà một cái, nhàn nhạt "" một tiếng, vẻ mặt như tin lắm. Cái điệu bộ như thể bà phủ nhận lời nên giờ hứa hẹn cũng chẳng đáng tin . Trương Diễm lúc trong lòng đắng ngắt, hiểu định đến xem kịch vui mà rước họa thế . Đã Tô Hòa bên cạnh còn chẳng điều, còn nhạo một tiếng: "Chỉ là chút tiền thôi mà, chỉ cần Lận đoàn trưởng khỏe là , tiền chúng lo hết." Cô cảm thấy vợ của Lận Tông Kỳ thật hẹp hòi, chỉ tiền.
Trương Diễm: "..." Mặt bà lúc tái mét. Một ngày tiêu tốn bao nhiêu tiền như thế, nửa tháng là bao nhiêu? Cái lỗ hổng lớn thế ai bù đây? Ai mà Chử Tam Ni thừa cơ vung tay quá trán ? Vả cha Tô Hòa ở đây, chắc chắn bà bỏ tiền .
Cuối cùng chẳng thêm mấy câu, Trương Diễm hầm hầm kéo Tô Hòa , sợ ở thêm chút nữa là Chử Hi rỉa cho còn mẩu xương nào. Người , Chử Hi giả vờ xuống mép giường xoa bóp cho Lận Tông Kỳ, miệng oán trách: "Anh thật là, thế vẻ chiếm hời của quá ?" Cô khéo léo gạt khỏi chuyện .
Lận Tông Kỳ vẻ mặt đắc ý, may mà phản ứng nhanh, nếu để vợ tiếp thì chắc chắn là chịu thiệt . Anh Chử Hi, đúng lý hợp tình : "Họ vốn chẳng hạng lành gì, cũng thể chịu thiệt vô ích . Tiền kiếm dễ, tiết kiệm đồng nào đồng nấy."
Chử Hi nhịn : "Được , hết, vẫn là thông minh nhất." Tay cô xoa bóp nhẹ nhàng hơn, cảm thấy cái tính keo kiệt của đúng là phát huy đúng chỗ.
Lận Tông Kỳ chút ngượng ngùng: "Cũng bình thường thôi, tại em hiền lành quá nên dễ bắt nạt mà."
Tay Chử Hi khựng một chút, cô chớp chớp mắt , mặt đỏ tim đập đáp: " , em đúng là chút hiền lành quá thật."
(Hết chương)