Nuông Chiều Hằng Ngày - Chương 51: Oan Gia Ngõ Hẹp, Gặp Lại "người Quen" Ở Bệnh Viện
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:19:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chử Hi theo Điền Tráng lên bệnh viện thành phố. Cũng may cô quen ở đội xe vận tải huyện nên nhờ một chiếc xe nhờ. Cô mang theo nhiều đồ đạc, chỉ dẫn theo vài bộ quần áo, gom hết tiền bạc và phiếu trong nhà nhét túi, bế con lên đường ngay. Trong lòng cô rõ Lận Tông Kỳ sẽ , vì đàn ông sống thọ đến tận năm 89 cơ mà, nhưng cô vẫn khỏi lo lắng. Cô thầm trách mà liều mạng thế, cứu thì cứu nhưng để bản thương nặng như ?
Dọc đường, Điền Tráng giải thích: "Lận đoàn trưởng thương vì cứu một cô phóng viên. Anh hôn mê mấy ngày, giờ tỉnh . Anh dám cho chị , nhưng Sư trưởng Lưu bảo gọi chị lên chăm sóc , vì hiện giờ tay chân Lận đoàn trưởng vẫn cử động thuận tiện ." Nói đến đây, Điền Tráng chút phức tạp. Anh rằng cô phóng viên họ Tô thật chẳng cảnh, lúc các chiến sĩ đang cấp cứu thì cứ chạy lung tung vướng chân vướng tay. Cuối cùng để cứu cô mà Lận đoàn trưởng xà nhà đè trúng, hôn mê suốt mấy ngày. Giờ cô phóng viên đó cứ quấn lấy Lận đoàn trưởng, mà phát bực.
Chử Hi nhận ẩn ý trong lời Điền Tráng, cô chỉ thầm mắng cái cô phóng viên nào mà vô ý tứ thế, hại chồng cô thương. Thế nên khi bước phòng bệnh và chạm mặt " quen", cô nhất thời phản ứng kịp. là quen thật.
Từ khi xuyên đến đây, Chử Hi ít tưởng tượng cảnh đối mặt với bà già đó, nhưng từ khi tùy quân cô cũng ít khi nhớ đến . Cô cảm thấy cuộc sống bình lặng hiện tại khá , chẳng dây dưa thêm gì. Nào ngờ hôm nay oan gia ngõ hẹp gặp ở đây. Trong ký ức của Chử Hi, bà già đó là một đầy nếp nhăn, lạnh lùng và khắc nghiệt, mỗi cô đều bằng ánh mắt khinh miệt như hạng hạ đẳng. Thực lúc đó, tuy cô tỏ đau khổ và uất ức mặt bạn trai cũ, nhưng trong lòng cô chẳng hề để tâm, ngược càng quyết tâm gả nhà họ Lận để chọc tức bà , để bà trơ mắt thứ của nhà họ Lận rơi tay .
Không ngờ vòng vo thế nào, cô thực sự gả nhà họ Lận, chỉ điều chồng đổi thành Lận Tông Kỳ. Người phụ nữ mắt trông còn trẻ, nhưng Chử Hi nhận ngay. Cô thầm trong lòng, hóa bà già đó lúc trẻ mang cái tướng mạo khắc nghiệt , mà đây cô cứ tưởng là do tuổi tác. Người phụ nữ trông ngoài hai mươi, cắt tóc ngắn kiểu học sinh, ngũ quan thanh tú nhưng làn da ngăm đen. Cô , chỉ đôi mắt một mí xếch xuống hỏng cả khuôn mặt, trông vẻ hung dữ và thiếu thần sắc.
Thấy đẩy cửa , phụ nữ đang bên giường bật dậy, vẻ mặt đầy vẻ bất mãn: "Cô là ai?" Giọng điệu mang tính chất vấn. Nhận Điền Tráng Chử Hi, cô nhíu mày, ánh mắt dời sang Chử Hi, đặc biệt là khi thấy tiểu nha đầu trong lòng cô, sắc mặt cô lập tức trở nên khó coi.
Lận Tông Kỳ vốn đang ngủ, thấy tiếng động liền nhíu mày mở mắt. Khi thấy Chử Hi ở cửa, nhất thời phản ứng kịp, thốt lên: "Sao em ở đây?" Rồi như sực nhớ điều gì, vội vàng định dậy. Trên quấn đầy băng gạc trắng toát, từ n.g.ự.c đến cánh tay, động tác vì thế mà trở nên chậm chạp.
Tô Hòa thấy , vẻ mặt đầy xót xa định tiến đỡ : "Anh đừng dậy, bác sĩ bảo cử động mà." Giọng cô dịu dàng gấp bội.
Chử Hi: "..." Cái kiểu liếc mắt đưa tình ngay mặt thế là đây? Chử Hi tức đến mức bật .
Lận Tông Kỳ theo bản năng đẩy tay Tô Hòa , nhíu mày cô : "Phóng viên Tô, cô vẫn còn ở đây?" Trên mặt ngoài vẻ thắc mắc còn thoáng hiện một tia chán ghét.
"..." Tô Hòa kịp giải thích thì Chử Hi đỏ hoe mắt bước về phía giường bệnh. Cô dừng cách giường hai ba bước, lặng lẽ đàn ông lời nào.
Lận Tông Kỳ sang Chử Hi, đối diện với ánh mắt của cô, chút chột , động tác khựng , chẳng nên dậy tiếp xuống. Anh chút yếu thế mở lời: "Em... em lên đây? Anh , chỉ gãy xương thôi, nhanh khỏi lắm. Em đừng lo, mai là xuất viện ..."
Chử Hi còn kịp mở miệng thì Tô Hòa bên cạnh vội vàng : "Lận đoàn trưởng, bác sĩ bảo yên ít nhất nửa tháng đấy." Nói xong cô liếc Chử Hi một cái cúi đầu, nhẹ nhàng kéo chăn cho Lận Tông Kỳ, giọng điệu bình thản: "Chắc là chị dâu ? Chị đừng trách Lận đoàn trưởng, thương là vì cứu , chị trách thì cứ trách đây ."
"..." Chử Hi ngạc nhiên phụ nữ đối diện, đột nhiên cảm thấy cái kịch bản quen thuộc quá. À, cô nhớ , chính cô ngày xưa cũng dùng chiêu để châm ngòi ly gián giữa bạn trai cũ và bà già , bách chiến bách thắng. Hồi đó bà mắng cô là hồ ly tinh hổ, hóa chính bà cũng chẳng gì hơn! Chẳng lẽ năm đó Tô Hòa cũng dùng cách để quyến rũ Lận Tông Kỳ? Cái gì mà góa phụ phong lưu, đổ bao nhiêu tiếng cho vợ "Chử Tam Ni", sợ rằng chính cô mới là kẻ thứ ba chen chân gia đình khác thì !
Nghĩ đến đây, Chử Hi thấy thực sự ghê tởm. Cô thừa nhận , đôi khi vì đạt mục đích mà dùng thủ đoạn, nhưng cô giới hạn đạo đức, ít nhất là chuyện kẻ thứ ba phá hoại gia đình khác cô bao giờ . Cô và Lận Tông Kỳ ở bên là danh chính ngôn thuận, trộm cướp. Tuy là ông nội của bạn trai cũ cô, nhưng giờ cô là "Chử Tam Ni", chuyện quá khứ cứ quên cho nhẹ lòng. hiện tại, cô chắc Lận Tông Kỳ năm đó đóng vai trò gì trong chuyện ? Đương nhiên, cô chung sống với lâu như , sẽ vì lời của ngoài mà nghi ngờ nhân phẩm của . Chỉ hy vọng đừng cô thất vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-chieu-hang-ngay/chuong-51-oan-gia-ngo-hep-gap-lai-nguoi-quen-o-benh-vien.html.]
Lận Tông Kỳ Tô Hòa với ánh mắt kỳ quái, cảm thấy những lời cô cứ sai sai thế nào . gì thêm mà sang Chử Hi, khép nép lấy lòng: "Em đừng lo, thực sự mà. Anh định bụng khỏe hẳn mới về, ngờ em lên đây. Mệt lắm , em đặt con lên giường ." Anh vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh chân .
Chử Hi tiểu nha đầu đang ngủ say trong lòng, nhẹ nhàng "ừ" một tiếng, chẳng thèm liếc mắt Tô Hòa lấy một cái. Cô đặt con ở phía cuối giường, đắp chăn cẩn thận. Lận Tông Kỳ cao, dù dậy một chút nhưng chân vẫn gần chạm đến cuối giường, thấy con đó, cố gắng nhích chân sang bên cạnh.
Tô Hòa tiến lên một bước, lo lắng : "Anh đừng cử động..." Cô định đưa tay đỡ chân .
Tay cô đưa Chử Hi gạt phắt . Chử Hi nhàn nhạt liếc cô một cái, dùng giọng điệu bình thản nhưng đanh thép: "Phóng viên Tô ? Cô việc thì cứ , chồng chăm sóc ."
Tô Hòa , bàn tay khựng giữa trung. Cô mím môi, một lúc lâu mới ngước Chử Hi với vẻ khó xử. Chử Hi , xuống cạnh Lận Tông Kỳ, chỉnh gối kê lưng cho . Xong xuôi, cô tức giận đưa tay chọc nhẹ n.g.ự.c , mắt đỏ hoe, nũng nịu mắng: "Đây là cách tự chăm sóc bản đấy ? Coi lời em như gió thoảng mây bay ? Anh tin thương viện em lo lắng thế nào ? Có chỉ mong em lấy chồng khác ..."
Miệng thì mắng nhưng giọng điệu vô cùng ngọt ngào, nũng nịu, mà tan chảy cả lòng. Lận Tông Kỳ nổi mấy lời đó, còn chột , giờ thì thấy lòng lạnh toát. Anh nắm c.h.ặ.t lấy tay Chử Hi, cuống quýt : "Lấy chồng khác cái gì? Nói bậy bạ gì thế, c.h.ế.t . Mai xuất viện ngay. Chúng hứa sống với cả đời, em gả cho khác."
Chử Hi nín mỉm , lườm một cái: "Thế trong lòng em ?"
Lận Tông Kỳ nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, vẻ mặt ngượng ngùng nhưng vì sợ cô buồn nên mặt dày : "Có em, chỉ em thôi." Anh Chử Hi đắm đuối như khảm cô lòng, chẳng còn thấy ai xung quanh nữa.
Chử Hi cúi đầu, vẻ mặt thẹn thùng, ngước lên lườm : "Xem còn dám để thương nữa ?" Miệng nhưng bàn tay cô vuốt ve nhẹ nhàng lên những vết sẹo đóng vảy mặt , vẻ mặt đầy xót xa: "Có đau ? Lẽ gọi em lên sớm hơn chứ, mà ngốc thế? Em giận thì cũng ăn thịt ."
Lận Tông Kỳ hưởng thụ cảm giác Chử Hi quan tâm như . Anh mỉm , rõ ràng là đau nhưng vẫn : "Cũng đau." Mắt cứ dán c.h.ặ.t mặt vợ. Chử Hi dịp dịu dàng chăm sóc .
Hai cứ thế tình tứ như chốn , chẳng để ai cơ hội xen . Điền Tráng ở cửa vẫn , thấy cảnh mà ngượng chín cả mặt, hắng giọng gọi nhỏ: "Phóng viên Tô."
Tô Hòa nhận đang thất thố, cô lúng túng dời mắt . Chử Hi thấy tiếng động, đầu như thể mới phát hiện lạ trong phòng. Cô vội vàng rời khỏi n.g.ự.c Lận Tông Kỳ, giả vờ bối rối vuốt tóc, còn tức giận lườm Lận Tông Kỳ một cái, mắng nhỏ: "Đồ hổ." Giọng cô nhỏ nhưng trong phòng bệnh yên tĩnh rõ. Tô Hòa gần đó thấy, cô cúi đầu gì, chạy biến ngoài, dáng vẻ trông như đang chạy trốn.
Người , Điền Tráng cũng chẳng dám ở lâu, Lận đoàn trưởng và vợ tình cảm quá, chẳng dám thêm. Anh cũng chẳng hiểu cô phóng viên Tô mặt dày ở lâu thế. Điền Tráng ngoài quên đóng cửa .
Chử Hi lập tức bạo dạn hẳn lên. Cô cởi chiếc áo khoác ngoài, để lộ chiếc áo thun ngắn tay bên trong chật, ôm sát lấy hình mảnh mai đầy đặn. Hai cánh tay trắng ngần quàng lên cổ chồng, giọng đầy vẻ ghen tuông: "Anh thương là vì cứu cô ? Anh còn coi em gì hả?"
(Hết chương)