Nuôi Vợ Từ Bé - Chương 53

Cập nhật lúc: 2025-03-29 20:26:27
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thật ra không cần.” Diệp Nhược cười: “Tiệc gia đình mà thôi, không cần chú ý nhiều như vậy. Nhưng dù sao cũng là sinh nhật ông ba, phải chú ý hơn tiệc gia đình một chút.”

 

“Mặc dù mấy năm nay ông ba đều sống bên nước ngoài, nhưng vẫn rất thích văn hóa trong nước, con người còn bảo thủ, nếu em ăn mặc tùy tiện, chỉ sợ sẽ khiến ông ấy cảm thấy em không tôn trọng ông ấy.”

 

“Chị cũng đoán em không có quần áo thiên kiểu Trung Quốc, vậy nên hôm qua chị và mẹ đi mua sắm, cũng mua cho em một bộ, nhưng không biết số đo cụ thể của em, em đi theo chị để thử, bây giờ sửa vẫn kịp.”

 

Hạ Thụ nghe vậy thì rất ngạc nhiên, cô vừa biết ơn vừa xấu hổ: “Sao em…”

 

“Người một nhà có gì mà phải ngượng ngùng.” Diệp Nhược cười dịu dàng: “Đây cũng là ý của mẹ, em đi theo chị, lễ phục ở trong phòng chị, thử cũng nhanh thôi.”

 

Hạ Thụ gật đầu, cô đi theo cô ấy.

 

“Em đi đâu vậy?” Hoắc Cận Diễm cách đó không xa nhìn bên này, anh ấy hỏi.

 

Hoắc Cận Hành cũng ngoái đầu lại, nhìn thấy Hạ Thụ có vẻ muốn rời đi cùng Diệp Nhược, anh giật mình.

 

Diệp Nhược nói: “Bọn em rời đi một chút, hai người cứ tiếp tục.”

 

“Em đi làm gì?” Hoắc Cận Diễm hỏi.

 

“Liên quan gì đến anh.” Diệp Nhược cười tinh nghịch, cố ý khoác vai Hạ Thụ rời đi: “Bí mật của phụ nữ bọn em, đàn ông thối không được nghe! Đừng đến đây, ai tới là em đánh đó!”

 

Cô ấy nói xong thì liếc Hạ Thụ, hai cô gái đều bật cười.

 

Hạ Thụ vẫn tay với Hoắc Cận Hành: “Tạm biệt~”

 

Hoắc Cận Hành nhíu mày.

 

Thấy hai người đi xa, Hoắc Cận Diễm mới híp mắt, anh ấy bất mãn đẩy vai Hoắc Cận Hành: “Vợ em bắt cóc vợ anh.”

 

“Rõ ràng là chị dâu bắt cóc Hạ Thụ.” Hoắc Cận Hành cũng bất mãn không kém.

 

Hoắc Cận Diễm liếc nhìn anh, hừ lạnh: “Em thôi đi! Trước khi hai người đến, Nhược Nhược đi đâu cũng đều nói cho anh biết, không như bây giờ! Chính là vợ em có vấn đề.”

 

“Hạ Thụ vừa tới Nam Xuyên, đến cả nhà họ Hoắc còn chưa đi hết, cô ấy có thể đi được đâu?” Hoắc Cận Hành phản bác: “Lừa mình dối người.”

 

“Là em…”

 

Đùn đẩy qua đùn đẩy lại, cuối cùng vẫn không ra được kết quả gì, Hoắc Cận Diễm ngồi xổm xuống ôm lấy Hoắc Thu Nam: “Thu Nam! Vẫn là Thu Nam tốt nhất! Ba và chú nhỏ đưa Thu Nam đi chơi được không?”

 

“Được ạ!” Hoắc Thu Nam cực kỳ vui vẻ, giơ máy bay nhỏ trong tay lên: “Con muốn chơi máy bay!”

 

“Được! Vậy dẫn con đi chơi máy bay!”

 

“Vậy mẹ và thím nhỏ thì sao?” Vừa rồi cậu bé chơi máy bay một mình ở bên cạnh, lúc này mới không thấy bóng dáng Diệp Nhược và Hạ Thụ đâu, bánh bao nhỏ ghé vào bai Hoắc Cận Diễm nhìn xung quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nuoi-vo-tu-be-nzhy/chuong-53.html.]

 

“Không chơi cùng họ.” Hoắc Cận Diễm hừ một tiếng, chắn tầm mắt của cậu bé lại, không cho cậu bé tìm nữa: “Ba và chú nhỏ đưa con đi chơi. Chúng ta họ Hoắc, không chơi cùng người họ Diệp và họ Hạ.”

 

Hoắc Cận Hành: “…”

 

 

Phòng của Hoắc Cận Hành ở biệt thự trên tầng ba, gần phòng của gia đình Hoắc Cận Diễm.

 

Khi Hoắc Cận Hành trở về, Hạ Thụ vừa mới thử lễ phục xong, đi ra từ phòng Diệp Nhược, cô nhìn thấy anh: “A Hành.”

 

Hoắc Cận Hành dừng lại, anh mỉm cười gọi cô: “Làm gì vậy?”

 

“Không nói cho anh biết.” Cô cố ý lắc đầu không nói, ra vẻ thần bí: “Anh chờ một chút là biết.”

 

Anh cười bất đắc dĩ, cũng không ép cô, anh chỉ vào phòng mình: “Đến phòng anh xem thử không?”

 

Phòng Hoắc Cận Hành rất lớn, hoặc có thể nói là diện tích phòng ở biệt thự cũng không hề nhỏ.

 

Vị trí phòng anh rất tốt, hướng nam, tầm nhìn cũng rất tốt, nhìn qua cửa sổ chính là vườn hoa nhà họ Hoắc.

 

Hạ Thụ vừa vào là đi xung quanh nhìn một lượt, cô rất hưng phấn, như được khám phá một tòa thành mới.

 

Trong những năm tháng không có cô, gian phòng này chính là nơi anh sinh hoạt.

 

“A Hành, phòng anh rất đẹp.”

 

Phong cách hoàn toàn khác với chung cư ở Đế Đô của anh.

 

Chung cư ở Đế Đô theo tông xám trắng, quạnh quẽ, hoang vắng, rất giống với tính cách của anh.

 

Rõ ràng căn phòng này không phải anh thiết kế, mặc dù tổng thế vẫn theo phong cách đơn giản, nhưng màu sắc tươi sáng hơn rất nhiều, không khí cũng có sức sống hơn.

 

“Em thích là tốt rồi.” Hoắc Cận Hành nhìn cô cười, anh đưa ly nước trái cây cho cô.

 

Hạ Thụ cười tủm tỉm nhận lấy uống mấy ngụm, Hoắc Cận Hành nhìn bốn phía: “Thế nhưng anh cũng không ở đây nhiều, cùng lắm chỉ ở hai tháng.”

 

“Dạ?”

 

“Ừ.”

 

Mười bảy tuổi anh mới trở về nhà, đương nhiên trước đó chưa từng ở đây.

 

Sau khi trở về không lâu, anh ở nội trú trong trường, mỗi tháng chỉ có hai ngày nghỉ.

 

Về sau thì lại đến Đế Đô học đại học, làm việc ở châu Âu… Mấy năm nay số lần anh về Nam Xuyên càng ít hơn.

Loading...