Thấy tình hình thể cứu vãn, đại chưởng quầy mới xuất hiện, bước xuống từ lầu , trừng mắt nhị chưởng quầy đang sõng soài đất, chắp tay thi lễ với Phùng thị, tỏ vẻ nhận :
"Xin các vị bớt giận, chẳng qua chỉ là hiểu lầm, động tay động chân đến mức ?" Đại chưởng quầy , cúi đầu xin ."Vừa đúng là nhị chưởng quầy sai, tại đây mặt nhận ."
Phùng thị dễ qua mặt, nàng lạnh lùng đáp: "Chưởng quầy giờ mới chịu mặt ? Khi nãy nhị chưởng quầy của các ngươi ỷ thế h.i.ế.p , chẳng thấy ngươi một lời nào?"
"Chẳng lẽ khi đó ngươi là câm? Hay là ngươi mới học cách mở miệng từ trong bụng ?" Tiêu Lan Y lạnh lùng nhếch mép, xoa tay dính m.á.u.
Mặt đại chưởng quầy đỏ bừng vì nhục nhã, chỉ còn sang trách nhị chưởng quầy: "Đồ vô dụng, liên lụy cũng mặt theo! Còn mau xin !"
Phùng thị thèm bọn họ diễn trò, ôm lấy con gái, cầm giỏ nấm thấy tay thanh định rời .
Bà sang Tiêu Lan Y, cúi đầu cảm tạ: "Tiêu công t.ử, đa tạ ngài đòi công bằng cho chúng . Chỉ là Bách Vị Trai bộc lộ bộ mặt tiểu nhân, chúng nếu còn tiếp tục lớn chuyện, e khó tránh khỏi việc họ tìm cách trả thù. Chi bằng việc dừng tại đây, cho qua ."
Phùng thị xoay , Tiêu Lan Y mỉm đầy ý tứ. Tiêu Lan Y cũng cảm thấy hài lòng, híp mắt : "Dù chỉ nhận tín vật của Tiêu gia chúng . Các ngươi vật , liền theo ý các ngươi. Chúng thôi."
Thấy họ sắp rời , đại chưởng quầy quýnh quáng, thể để mất cơ hội kiếm lợi lớn. Nghĩ tới một đĩa nấm thấy tay thanh ít nhất cũng bán mười lượng bạc, vội bước lên chặn .
"Khoan ! Ba trăm văn một cân! Xin hãy bán nấm cho t.ửu lâu của chúng ."
Tiểu Nhu Bảo trừng mắt, trong lòng khinh thường. Thật đúng là loại "nước mũi chảy miệng mới tiếc". Vừa còn kiêu căng, giờ tỏ vẻ nài nỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-99.html.]
"Hừ! Ngươi đang đùa với ai đấy?" Tiêu Lan Y nén nổi bực tức, Nhu Bảo mắng trả: "Heo còn tự cột cây! Ngươi sớm giá hợp lý thì chuyện đơn giản. Bây giờ muộn ! Không bán!"
Nghe Tiêu Lan Y , Phùng thị và vợ chồng con thứ hai nhịn . Tiểu Nhu Bảo cũng nhe hàm răng nhỏ tươi.
ngay lúc đó, nàng liếc thấy sắc mặt Tiêu Lan Y tái nhợt, như qua một cơn đau nhói. Đôi mắt Nhu Bảo chớp chớp , và nàng nhận điều gì đó... À, đúng , là t.ử khí! Có thể chỉ còn sống hai ngày nữa...
Ra đến cửa , Tiêu Lan Y khẽ xoa n.g.ự.c, ho khẽ hai tiếng sang Phùng thị. Vừa , cũng nếm thử nấm mới, liền vui vẻ : "Phu nhân, phụng mệnh nhiệm vụ, theo cũng nhiều. lúc bọn họ đều thiếu chút thức ăn tươi, nếu phu nhân bằng lòng, xin hãy bán nấm cho . Ta trả 800 văn một cân."
Tiêu gia thiếu bạc, và dù Tiêu Lan Y chỉ là hậu duệ dòng bên, nhưng vẫn thuộc hàng phú gia một cõi. Vì thế, giá hào phóng chút đắn đo.
Phùng thị , mỉm cảm kích: "Tiêu công t.ử tay giúp đỡ, chúng vốn vô cùng cảm kích. Nay bán nấm cho ngài cũng là lẽ . Tuy nhiên, 800 văn thật quá cao, xin chỉ tính 300 văn một cân là ."
TBC
Thấy Phùng thị tham lam, Tiêu Lan Y cũng từ chối, liền sai mang nấm cân.
"Tổng cộng là hai mươi cân, là sáu lượng bạc."
Hắn hào sảng lớn, móc một tấm ngân phiếu: "Cứ tròn . Đây là năm mươi lượng, cần trả ."
Phùng thị , mắt tròn xoe kinh ngạc. Sáu lượng bạc mà " tròn" thành năm mươi lượng? Tiêu công t.ử học toán ở ...