Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:14:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy nhiên, trưởng thôn và Trương tú tài phần lo lắng cho Phùng thị, sợ rằng bà tốn kém nhiều. Dù gia cảnh Phùng thị cũng chẳng khá giả gì, trong thôn ai cũng điều đó. Nay xây nhà, còn đãi bữa ăn thịnh soạn, bạc bỏ chắc nhỏ.

Vài phụ nhân, vốn thích buôn chuyện, ngại hỏi thẳng.

"Khương lão tam gia, thấy nhà ngươi xây cái nhà nhỏ, hẳn là tốn ít bạc nhỉ?" Lưu bà t.ử cất lời.

Phùng thị ắt sẽ bàn tán nên chuẩn sẵn lời giải thích.

"Nếu nhà cũ quá xuống cấp , cũng tiếc bạc chẳng xây nhà . Về chi phí thì cũng nhờ năm nay mùa, với Phong Hổ thường lên núi săn thú bán ít tiền. Nhị con dâu thỉnh thoảng cũng bán đôi ba tấm thêu, nhờ mới gom góp đủ để xây nhà đấy."

Khương Phong Niên thường xuyên mang thú rừng thành, chuyện dân làng ai cũng cả. Biết Lý Thất Xảo thể thêu thùa bán lấy tiền, cũng chỉ ngưỡng mộ, nhưng dù thích đến thì ai cũng tay nghề .

Vì thế, ai nghi ngờ gì khi thấy Phùng thị tiếp tục mời ăn uống. Đến buổi chiều, cùng dốc sức việc.

Chỉ là lúc , một bóng dáng lén lút lẻn , mò mẫm đôi đũa xuống định ăn ké. Tôn Xuân Tuyết trông thấy, liền nhận ngay đó là Lý thẩm!

Sao bà chịu việc mà chỉ nghĩ đến việc ăn chực thôi ? Tôn Xuân Tuyết tức đến đỏ mặt, định bước tới đuổi Lý thẩm , nhưng Phùng thị giữ nàng .

"Lão Lý gia lúc nào tới đây mà một tiếng ?" Phùng thị cố ý lên giọng, nheo mắt : "Nhìn ngươi ăn vội vàng thế , chắc là đói lắm . Sáng nay chắc bận rộn nhiều việc lắm chứ gì?"

Lý thẩm đang cầm miếng thịt gà định nhét miệng, thì xung quanh đều bà, ai nấy lặng lẽ nhíu mày.

"Lão Lý gia tới gì thế? Ta nào thấy bà đụng tay đụng chân giúp đỡ gì ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-93.html.]

"Muốn giúp thì thấy tới, chỉ chờ lúc ăn cơm mới chạy tới cọ cơm thôi."

"Da mặt cũng dày thật đấy, nhà bà chẳng lẽ cho bà tiền bạc gì ?"

Lý thẩm đỏ mặt tía tai, gượng gạo nuốt miếng thịt gà xuống lầm bầm : "Ai thèm cái bữa cơm chực của các ngươi chứ! Nhà ngày thường ăn còn ngon hơn đây nhiều! Ta chỉ sợ Phùng thị bạc đãi nên tới xem nàng nấu cho các ngươi ăn gì mà thôi. Các ngươi đừng lòng của !"

Nghe , thôn trưởng giận đến mức đập đôi đũa xuống bàn.

"Ngươi bớt chiếm tiện nghi của khác ! Nếu ăn cơm thì chiều việc, thì cho nhanh!" Thôn trưởng trừng mắt .

Lý thẩm lưỡng lự, bỏ công sức , nhưng thấy bàn vẫn còn nhiều món ngon, bà nuốt nước miếng, do dự một hồi vẫn nỡ rời khỏi cái ghế, cúi đầu tiếp tục ăn.

Phùng thị thấy chỉ khẽ. Dù thì cũng ăn gần hết, còn chỉ là chút nước canh thôi, cứ để Lý thẩm ăn no , chiều thêm việc cũng .

"Nàng dâu cả," Phùng thị vai nàng dâu cả thấy đỏ lên vì mệt, liền thương xót ,"Chiều nay quấy bùn nàng đừng nữa, đừng tự mệt. Chờ Lý thẩm ăn xong, để bà , thôn trưởng ở đây, bà dám cãi ."

Tôn Xuân Tuyết cũng mừng rỡ, nhẹ nhõm hẳn. Nàng qua canh chừng Lý thẩm, sợ bà ăn xong chuồn mất. ...

TBC

Dân làng đông , việc nhanh, chỉ bốn, năm ngày mà nhà mới của Khương gia xong phần tường và xà gỗ, dựng cả cột chính.

Còn Lý thẩm, vì ăn ké bữa cơm ngon, quấy bùn suốt ba ngày liền, mệt đến mức chẳng thể nhấc nổi lên khỏi giường, chỉ ở nhà kêu khổ ngớt.

Hai ngày nay Khương Phong Cảnh cũng nghỉ ngơi, về nhà tắm gội, tiện giúp đỡ chăm nom . Có Phong Cảnh và Phong Miêu cùng trông nom Nhu Bảo, Lý Thất Xảo cũng yên tâm hơn, thỉnh thoảng thể chạy qua nhà mới giúp đỡ, khi thì nấu ít cháo nóng, lúc đưa sang ít thức ăn.

 

Loading...