Dứt lời, lão đạo liền vung phất trần, móc từ trong tay áo một lá bùa đỏ viền vàng cùng một bình ngọc đầy nước. Ngón tay gầy guộc của lão chấm xuống nước, điểm một loạt động tác lá bùa. Ngay lập tức, lá bùa bốc cháy, khói xanh mờ ảo bay lên.
Dân làng thấy lão đạo đang hướng về phía Tiểu Nhu Bảo mà phép, khỏi thì thầm bức xúc.
"Chuyện gì đây? Tiểu Nhu Bảo rõ ràng là phúc tinh của làng mà!"
"Hơn nữa, con bé còn là thể truyền lời từ tổ tiên, họ thế sợ chọc giận Tiểu Nhu Bảo ?"
Khương lão thái nghiêng một bên, gân cổ c.h.ử.i độc địa: "Phi, phúc cái gì mà phúc! Con nha đầu rõ ràng là tiểu quỷ mà ả quả phụ mua về để hại !"
Khương Đại Hà ánh mắt đầy hiểm ác, tiếp lời: "Các đừng tin nhà Tam phòng. Chúng nó chơi bùa hại nhà , khiến chúng mới khốn đốn thế . Cứ chờ xem đạo trưởng thu phục bọn chúng!"
Lá bùa của lão đạo cháy gần hết, lão tràn đầy tự tin, vung phất trần về phía ngôi nhà mà lớn: "Hừ, đời gì phúc tinh nào trời sinh? Chỉ là trò ma mị mà thôi. Tất cả cho rõ đây!"
"Hiện! Nguyên! Hình!"
"Hiện! Nguyên! Hình!"
"Hiện! Nguyên..."
lá bùa kịp trong nhà thì đột nhiên tắt phụt giữa trung.
Cả gian chìm im lặng.
Lão đạo tròn mắt, ngơ ngác. Sao thế ...
Ngay đó, một chiếc lư hương lớn từ trời đột ngột rơi xuống, đập thẳng đầu lão đạo, tro hương văng đầy đầu cổ lão!
Trong phòng, Tiểu Nhu Bảo khẽ lóe ánh mắt sắc lạnh.
Dám bất kính với phúc tinh tiên t.ử? Tất cả đều đáng trừng trị!
Nhìn chiếc lư hương chỏng chơ đất, lão đạo kinh hãi, trợn trừng mắt, tin nổi mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-88.html.]
Khoan ... đây chẳng là lư hương trong miếu của ? Cái lư vốn dùng để dâng hương cho tiểu tiên t.ử mà... Sao ném đầu thế !
Khương lão thái hớn hở nhặt lư hương lên, vỗ tay lớn: "Ha ha, quả là hiện nguyên hình! Đạo trưởng thật lợi hại, con nha đầu c.h.ế.t tiệt hóa là cái lư hương! Ha ha ha!"
Phùng thị Khương lão thái như thể một kẻ ngốc, thầm nghĩ: Con gái đập luôn đầu mụ cho .
Bất chợt, hai tiếng "bốp bốp" vang lên.
Hai chiếc lư hương nữa từ bay tới, đập thẳng mặt Khương lão thái và gáy Khương Đại Hà.
Hai định khoái trá, thì nụ liền đông cứng mặt. Cả hai ôm đầu, m.á.u chảy ròng ròng, kêu "ai u" ngã lăn xuống đất.
Lão đạo lúc mới hiểu điều gì đó, mặt cắt còn giọt m.á.u. Hắn thậm chí quên cả che vết thương, chỉ ngây ngẩn Phùng thị, giọng run rẩy:
"Xin hỏi... khuê nữ nhà ngài... rốt cuộc là thần thánh phương nào?"
Phùng thị trừng mắt , giọng đầy vẻ khinh miệt: "Không ngươi là tiểu quỷ ? Là lư hương hiện nguyên hình gì đó? Sao bây giờ biến thành thần thánh ?"
Lão đạo vội vàng gật đầu, đầu lắc lia lịa như trống bỏi, trán đổ đầy mồ hôi, mặt mày khúm núm: "Không dám, dám..."
lúc đó, cửa phòng bỗng nhiên mở . Tiểu Nhu Bảo mặc áo bông xanh thắm, trắng trẻo mập mạp, Tôn Xuân Tuyết bế ngoài. Vừa thấy Tiểu Nhu Bảo, lão đạo sững sờ, đáy mắt giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Tiểu nha đầu trắng trẻo, tỏa ánh sáng trong trẻo thuần khiết, thế mà là " sạch sẽ chi vật" ư? Rõ ràng là tướng thần tiên!
Hơn nữa... trông quen mắt như ...
TBC
Thấy lão đạo đang , Tiểu Nhu Bảo híp mắt, cố ý giơ cổ tay, khẽ lắc chiếc vòng ngọc hoàng long mặt lão.
Lão đạo thấy chiếc vòng, lòng như gì đó nổ tung, mặt trắng bệch còn giọt m.á.u.
Chiếc vòng chẳng chính là vòng ngọc mà sáng nay dâng lên cho phúc tinh tiên t.ử ? Sao bây giờ ở tay đứa bé ? Chẳng lẽ, nàng chính là...