Có Phùng thị đầu, các hương cũng thi góp chút công sức cho học đường. Bà Lưu mang tới mấy cái ghế dựa. Cha của Trương tú tài đóng thêm hai chiếc bàn gỗ. Dương Điền Mai thì bỏ tiền túi mua giấy mực. Đến cả cái bếp lò cho học đường cũng cung cấp, bởi mấy hương góp tới mấy sọt củi, chất đầy một góc tường.
Rất nhanh, học đường chung của hai thôn mở ngay tại nơi xay bột.
Ngày đưa bọn trẻ đến học đường, mặt mày ai nấy đều hớn hở, còn bịn rịn về, ngoài cửa sổ lén bên trong.
Phùng thị dành bảng chữ mẫu cho Tiểu Nhu Bảo, để mấy quyển sách cho Phong Cảnh, còn tất cả những sách khác trong rương đều đem học đường, khiến các hương hết lời ca ngợi.
Trong khí hòa thuận vui vẻ , bên nhà nhị phòng khỏi thấp thỏm, ăn ngủ chẳng yên.
Khương Đại Hà thấy Khương Cỏ Cây ở nhà nghịch ngợm, vốn cũng định đưa nàng đến học đường, nhưng Dương Điền Mai ngăn .
Dù rằng lầm của lớn liên quan đến trẻ con, nhưng Khương Cỏ Cây học theo thói của cha, bắt nạt, ngang ngược khắp thôn, nên bọn trẻ vốn ưa chơi cùng nàng.
Giờ nàng càng lúc càng hư, lý lẽ, hễ ý là nhặt đá ném đầu khác.
"Nếu nhà ngươi cho con bé học đường, thử hỏi những đứa khác còn học hành ?" Dương Điền Mai thẳng, lời lẽ rõ ràng, ai cũng gật gù.
Khương Đại Hà cho rằng đối xử bất công, về nhà liền đập bàn c.h.ử.i bới:
"Cái con nha đầu nhà thôn trưởng , từ ngày rước rể về thì càng lúc càng lên mặt. Chẳng lẽ nàng khi cha c.h.ế.t sẽ thôn trưởng ? Một nữ nhân như , chẳng an phận, nên nhốt l.ồ.ng heo mới !"
Khương lão thái con trai , hậm hực c.ắ.n răng mắng c.h.ử.i.
Khương Đại Hà hừ lạnh một tiếng, : "Dương Điền Mai với tam phòng gần gũi như thế, khéo là giúp tam phòng xả giận cho ."
Nhớ cảnh thấy trong học đường với bao nhiêu sách quý, Khương Đại Hà siết c.h.ặ.t nắm tay, nghiến răng : "Nương, tam phòng khả năng đem nhiều sách quý như học đường? Có cảm thấy từ khi nhà họ con bé đó, nhà càng ngày càng gặp xui xẻo, còn nhà họ thì càng ngày càng thuận lợi ?"
Khương lão thái , hai chân bà như khuỵu xuống.
"Phải đấy, nương cũng thấy chẳng chút nào..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-85.html.]
Hay là, tam phòng dùng tà thuật gì đó, khiến nhà cứ gặp vận đen liên tục?
Cái nhà tam phòng tai họa , c.h.ế.t quách cho !
"Nương, là con tìm vị đạo trưởng , nhờ ông xem cho chúng ."
"Lão nhị, chuyện thể chần chừ! Hôm nay ngay!" Khương lão thái giận dữ bật dậy, mắt long lên đầy căm hận. ...
Buổi sáng, Phùng thị đưa Phong Miêu đến học đường xong, liền trở về chuẩn bữa cơm trưa.
Mùa đông lạnh lẽo, khắp nơi quạnh quẽ, mà đối với nông dân như họ, là thời điểm lý tưởng để thư thả một chút.
Vì , ngoài việc chăm sóc gà vịt, Phùng thị thường nghĩ cách nấu món ngon để khuê nữ ăn uống thỏa thuê.
Tôn Xuân Tuyết cũng tới giúp đỡ. Sau nửa tháng cố gắng, nàng cuối cùng cũng chút tiến bộ, nấu ăn còn đến mức mặn chát nữa.
"Nương, hôm nay chúng ăn gì đây?" Tôn Xuân Tuyết hỏi.
Phùng thị đang ngẩn ngơ cái nồi, nhất thời nghĩ .
lúc , bỗng thấy một tiếng "bịch" vang lên từ cái sọt lớn ở góc bếp.
Phùng thị bước đến xem, liền thấy trong sọt nửa bát hến tươi, hai củ sen tròn mẩy, và một nắm hành non còn xanh mơn mởn.
Bà giật đến nỗi suýt rớt cằm, nhưng ngay đó bình tĩnh, nén vẻ ngạc nhiên.
TBC
Có gì đáng ngạc nhiên , chắc là khuê nữ đang "gọi món" cho thôi mà.
Phùng thị liếc mắt về phía phòng con gái, mỉm đầy ý tứ.