Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 83

Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:14:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có cả bọn trẻ Đại Liễu thôn lẫn Đào Nguyên thôn.

Thôn trưởng ngậm tẩu t.h.u.ố.c, giận đến mức gõ mạnh đầu thằng cháu ngoại: "Người ngươi thêm mấy cái thì ? Đáng để đ.á.n.h đến vỡ đầu chảy m.á.u như ?"

"Ta còn ngươi suốt ngày đây, ngươi dám đ.á.n.h ? Ta xem ngươi đúng là da thịt ngứa ngáy , về nhà xem ngươi lột da ngươi !" Thôn trưởng hừ một tiếng, giận dữ đe nạt.

"Ô ô ô, ông ngoại, xin ông đừng với ! Mẹ , lôi đế giày đ.á.n.h mất! Cái đế giày của còn khủng khiếp, mùi nồng quá, ngửi mà hoa cả mắt..." Dương Điền Mai rên rỉ, trán thôn trưởng gõ tẩu t.h.u.ố.c đến đỏ bừng.

Các bô lão của hai thôn nhịn phá lên.

Thôn trưởng bất đắc dĩ buông tay, đứa nhỏ dám đem cái đế giày của mà kể , xem trận "đế giày xào thịt" sắp tới là thể tránh .

Lúc , Phùng thị mang tro nhang tới, thôn trưởng thở dài đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, vội vàng lấy tro đắp lên cho mấy đứa nhỏ thương cầm m.á.u.

Các bậc trưởng thượng hai thôn vốn quan hệ , thường giúp đỡ lẫn mùa thu hoạch lúc cần bán lương thực, chẳng mấy khi xảy mâu thuẫn chỉ vì bọn trẻ đ.á.n.h .

Có điều, các vị trưởng lão đều đau đầu vì thế nào để trị đám tiểu t.ử nghịch ngợm .

"Lũ trẻ bây giờ thật là khó quản, càng đ.á.n.h càng lì, như cái thằng nhà , m.ô.n.g nở hoa mà vẫn phạm." Thôn trưởng Đào Nguyên thôn lắc đầu than thở.

TBC

"Chờ đến mùa xuân thôi, lúc đó giữ nó giúp cấy mạ, khỏi để nó chạy khắp nơi gây rối." Bà Lưu ở Đại Liễu thôn cũng thở dài.

"Nếu chúng nó thể giống như Tiểu Phong Cảnh nhà Phùng thị, Tiểu Văn Tài nhà họ Lý, thành học tư thục thì quá. Có thầy dạy bảo, đứa nào còn dám nghịch ngợm nữa."

"Phải đấy, chỉ là học phí quá đắt, thì tiếc tiền quá nỡ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-83.html.]

Phùng thị thấy nhắc đến nhà , hiểu ngay là họ ngưỡng mộ vì khả năng cho con học tư thục. Bà hiểu, nếu vì nhà cửa thiếu thốn, ai mà chẳng con cái chữ, mở mang tầm mắt.

Nhìn khu đất xay bột mới sắp sửa xây , Phùng thị bất chợt nghĩ một ý , liền kéo thôn trưởng .

"Thôn trưởng, cái chỗ xay bột nhà cũng chẳng dùng thường xuyên, ý , sửa thành một cái học đường tạm thời? Đem bọn nhỏ trong thôn tập trung một chỗ, mời Trương tú tài đến dạy chữ cho chúng nó."

"Không cần học hành cao siêu gì, chỉ cần chút chữ, mù chữ nữa, hơn là để chúng lang thang phá phách khắp thôn ." Phùng thị , giọng đầy nghiêm túc.

Thôn trưởng xong, suýt nữa rơi cả tẩu t.h.u.ố.c vì mừng rỡ, vỗ đùi : "Biện pháp quá, nghĩ chứ!"

Trương tú tài cũng khỏi sáng rỡ đôi mắt.

Ông lão chân què, gật đầu lia lịa: "Thôn trưởng thúc, việc sẵn lòng ! Chỉ cần cho dạy bọn trẻ trong thôn, việc mà , chẳng màng tiền công!"

Mấy năm , Trương tú tài ngã gãy chân, công việc dạy học trong thành còn, về thôn việc đồng áng, thành thất chí suốt mấy năm trời.

Bây giờ, nếu thầy dạy học, cũng coi như công danh mai một.

Thôn trưởng ý kiến của , liền gật đầu quyết định ngay.

"Bà con đây, ý của Phùng thị . Chúng sẽ dùng nơi xay bột thành học đường tạm thời. Ai cho con cái học chữ, hoặc chỉ đơn giản là để tụi nhỏ quậy phá lung tung thì cứ đem đến đây, các ngươi thấy thế nào?"

Các hương lập tức mừng rỡ mặt.

Thật là quá, mùa đông bọn trẻ việc gì, rảnh rỗi đến mức sinh chuyện, giờ chỗ học chữ trông coi, đúng là một công đôi việc.

 

Loading...