Mục Diệc Hàn quả quyết : "Chỉ cần dạy cho nàng chữ, hiểu chút đạo lý, thêm vài bài tập rèn luyện thể, và một ít cách phòng là đủ."
Lời dứt, mắt Phong Cảnh sáng lên, hai tay vỗ bôm bốp đầy hào hứng. Quả là ý kiến hùng gặp ! Hắn và Quốc sư đúng là cùng chí hướng.
Lúc , Trịnh ma ma bước tới, vén tay áo lên, để lộ đôi bàn tay chai sạn dày cộm. Bà kính cẩn : "Quốc sư đại nhân, là để nô tỳ dạy tiểu công chúa học... phiến miệng t.ử (tức là học tát). Vừa thể rèn luyện lực cánh tay, mà với tiểu hài t.ử thì dùng để phòng cũng đủ . Nếu ai dám công chúa, thì chỉ cần một cái tát là đủ khiến kẻ đó răng rụng đầy đất!"
Nhìn bàn tay dày vết chai của Trịnh ma ma, Phùng thị bất giác rụt cổ , chỉ cảm thấy mặt chút ê ẩm .
Mục Diệc Hàn liếc mắt qua, thầm Trịnh ma ma là danh tiếng lẫy lừng trong cung. Cái tát của bà tuyệt thể coi thường – một cú đ.á.n.h mà thương tổn tay , nhưng đủ để khiến đối phương mất cả một hàng răng hàm. Ngày , ít gia quyến quan viên ở Lục Bộ khuất phục bàn tay bà, nhả bao chứng cứ tham ô, cấu kết.
TBC
Mục Diệc Hàn gật đầu hài lòng, : "Học tát , tiến thể đ.á.n.h địch, lui thể tự vệ, thì quyết định , thêm một khóa học tát cho tiểu công chúa."
Tiểu Nhu Bảo vẫn đang giường đất, mải mê ăn uống, nào đưa một "chương trình học" đầy đủ. Từ ngày mai, nàng sẽ chính thức trở thành một tiểu học trò.
Theo thời khóa biểu mà Phong Cảnh sắp xếp, mỗi ngày Nhu Bảo chỉ học nửa ngày. Cứ bảy ngày thì một ngày nghỉ để tắm gội, còn sáu ngày, mỗi ngày học một canh giờ rưỡi để nhận mặt chữ và học thuộc thơ.
Nếu học mệt, nàng sẽ Trịnh ma ma dẫn luyện tập "công phu cái tát".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-815.html.]
"Về phần dạy nhận mặt chữ, cứ để lo. Còn học thuộc thơ thì để nàng đến học đường của Trương tú tài, học cùng bọn trẻ khác sẽ dễ thuộc hơn." Phong Cảnh nghiêm túc đề xuất.
Sáng hôm , khi mặt trời lên, Tiểu Nhu Bảo một đôi bàn tay to kéo khỏi ổ chăn. Sau đó là mặc quần áo, rửa mặt, ăn sáng. Xong xuôi, nàng Phong Miêu bế đến học đường của Trương tú tài để bắt đầu buổi học đầu tiên.
Vừa thấy Tiểu Nhu Bảo tới, Trương tú tài mừng rỡ khôn xiết, giảng bài cũng vui vẻ hẳn lên, nét mặt giấu nổi niềm tự hào. Khổ nỗi, ông rằng, chỉ trong vài ngày nữa, cô nhóc sẽ khiến ông tức đến bỏ học đường mà chạy trốn.
Ngày đầu tiên đến học đường, Tiểu Nhu Bảo quen, gần như cả buổi chỉ ngủ gà ngủ gật. Phong Miêu bên cạnh, thỉnh thoảng lấy khăn lau nước dãi cho , Khương gia và Trương tú tài cũng chỉ coi đó là chuyện bình thường.
Đến khi tan học, ăn xong cơm trưa, Tiểu Nhu Bảo kiệt sức, rõ ràng là một "thất bại to lớn" trong buổi học đầu tiên.
Trời suốt cả buổi sáng trong học đường, Tiểu Nhu Bảo hề lọt nổi một câu thơ nào. Nàng chỉ thấy Trương tú tài với hàm răng thưa, cứ phía giảng như đang thiên thư. Cuối cùng, nàng chịu nổi, một lát liền gục xuống ngủ ngon lành.
Nhìn cảnh , Mục Diệc Hàn nhớ đến bản khi còn bé, cũng chịu cảnh sách vất vả như , lòng bỗng dấy lên niềm thương cảm cho cô con gái nhỏ. Thấy , bế nàng về Tiên Tuyền cư ngủ trưa, để nàng khỏi ép quá sớm.
Cả nhà đều thương xót cho Tiểu Nhu Bảo. Phong Miêu thấy nàng học thơ thuộc, liền bày cho nàng một mẹo:
"Muội , thơ từ mà, kỳ thực chỉ cần nhớ cho đúng vần điệu là , cần học thuộc từng câu từng chữ như ."
"Dù thì đó cũng là thơ của khác, của , học thuộc hết cũng để gì. Ta sẽ dạy một cách bối thơ dễ nhớ."