Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:14:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn cứ tưởng Tôn Xuân Tuyết nôn nóng vì mong con đến mức ngốc nghếch, đồ chơi còn chuẩn sẵn sàng.

Tôn Xuân Tuyết mặt đỏ bừng, đẩy một cái.

"Nói lung tung gì đó, ngươi tưởng trong đầu là cháo loãng ? Đống mua cho em chồng đấy!"

Khương Phong Niên càng ngạc nhiên hơn.

Có khi nào mặt trời mọc từ hướng Tây nhỉ?

Nương t.ử của rốt cuộc thông suốt, thương em gái!

Tôn Xuân Tuyết chằm chằm đến ngượng ngùng, liền xuống xe lừa, nhỏ: "Nhìn cái gì chứ, mặt nở hoa! Ta ... chỉ là đây hiểu chuyện thôi..."

nàng cũng thể mãi như .

Nàng học chị dâu , đối đãi với em chồng cho t.ử tế.

Khương Phong Niên , miệng sắp toét đến tận mang tai.

Được lắm, nương t.ử của cuối cùng cũng thương em chồng , !

Chàng nàng thêm vài , bỗng dưng thấy nương t.ử như hơn hẳn...

Trong lòng Khương Phong Niên phơi phới như nắng hè, liền nắm lấy dây cương, hớn hở: "Ha ha, nương t.ử cho vững, đưa nàng về nhà thăm nào!"

Sau ngày đó, Tôn Xuân Tuyết như thể trở thành một khác.

Từ chỗ chẳng mấy khi gần gũi Tiểu Nhu Bảo, giờ nàng học cách chăm lo cho cô em chồng nhỏ, chạy ngược chạy xuôi bận rộn.

Sáng sớm thức dậy, Tôn Xuân Tuyết bày bộ mặt tươi rói, kéo Nhu Bảo khỏi chăn, thơm chụt lên má em hai cái.

Đến tối, nàng thường xuyên năn nỉ Phùng thị, ôm Nhu Bảo phòng ngủ một đêm.

Phùng thị nào nỡ xa con gái, nào cũng xua tay đuổi nàng ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-80.html.]

TBC

Không "trộm" em chồng từ chỗ chồng, Tôn Xuân Tuyết tìm cách học theo Lý Thất Xảo, tranh giành Nhu Bảo bằng cách đồ ăn ngon.

Lý Thất Xảo chỉ giỏi thêu thùa mà còn nấu ăn tuyệt đỉnh, mỗi khi tất bật trong bếp, món nào cũng khiến Tiểu Nhu Bảo thích quấn quýt rời.

Chỉ là Tôn Xuân Tuyết thì vụng về, tay chân lóng ngóng.

Ngày thường nàng chỉ hấp bánh ngô, hâm dưa muối ăn đỡ.

Đến lúc nấu mấy món tinh tế, mới hiểu thế nào là bối rối luống cuống.

Nhìn nàng bận rộn bên ngoài phòng bếp đến toát cả mồ hôi, Phùng thị ban đầu còn trông đợi, nhưng khi nếm thử thì nhịn nổi, buông đũa.

Chén canh trứng thì hấp đến cứng đơ như da lừa.

Bánh trứng thì cháy đen khét lẹt.

Còn bát bánh canh thì như cho hết cả hũ bột , ăn một miếng là dính c.h.ặ.t cả miệng.

Nhìn vẻ mặt đầy chờ mong của con dâu, Phùng thị chẳng đành lòng lời thật lòng, bèn gọi thằng bé Phong Miêu nếm thử cho đỡ ngại.

"Lão Ngũ, đồ ăn của đại tẩu thế nào, mau xem?" Tôn Xuân Tuyết hớn hở hỏi, lòng chuẩn sẵn sàng để lời khen.

Ai ngờ Khương Phong Miêu mới nhấp miếng nhảy dựng lên, kêu toáng: "Nương ơi, xong , đại tẩu đầu độc đây!"

Tôn Xuân Tuyết , khí huyết sôi trào, tức đến đỏ mặt.

Phùng thị cũng nhịn bật , vội vã xua tay, đeo tạp dề . Thức ăn của con gái cưng dĩ nhiên chính tay bà nấu mới yên tâm, những việc giao cho con dâu còn .

Mặc dù Tôn Xuân Tuyết nấu nướng vụng về, đường kim mũi chỉ cũng chẳng khá hơn, nhưng Phùng thị hề trách móc nặng nề. Nàng dâu lớn đúng là đảm đương, việc đồng áng ngại khó, chỉ là nữ công và nấu ăn còn kém, nhưng cũng chẳng . Chỉ cần cả nhà hoà thuận, ai ai cũng thương yêu khuê nữ của bà, thế là lòng bà mãn nguyện !...

Đông đến, việc đồng áng trong nhà xong xuôi, cả nhà nhàn hạ hơn hẳn. Mỗi sáng, năm mùa cùng Phong Hổ kéo lên núi săn b.ắ.n.

Phùng thị giường đất, cùng hai nàng dâu khâu vá trêu đùa con gái nhỏ.

Phong Miêu, thằng bé nghịch ngợm như khỉ, tuy nhỏ con nhưng cũng thể giúp đỡ trong nhà, cho gà vịt ăn, quậy quậy bên nồi cơm heo.

 

Loading...