Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:05:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ai ngờ ngay lúc đó, ngoài cửa bỗng vang lên mấy tiếng "Bang bang" đập cửa dồn dập!

"Lão tam gia, ngươi là cái đồ bất nhân bất nghĩa! Chính vụng trộm đem lương thực bán hết, thấy Đại Sơn còn thì ngươi cũng coi nữa ?!"

Nghe thấy tiếng mắng, sắc mặt Phùng thị lập tức sa sầm. Khương Phong Niên và trong nhà căng thẳng như gặp đại địch, ai nấy đều nín thở đề phòng.

"Nương ơi, xong ! Bà già dẫn theo đại phòng và nhị phòng đến đây đòi tính sổ!" Tôn Xuân Tuyết hốt hoảng chạy nhà báo tin.

Khương gia chia ba phòng, từ khi Khương Đại Sơn còn sống phân . Khương lão thái thái thiên vị đại phòng và nhị phòng, chỉ cho tam phòng ít đồ cũ kỹ, vài cái bát đĩa nứt và chăn rách, còn tài sản đáng giá thì chẳng cho gì, đuổi Phùng thị và Khương Đại Sơn khỏi nhà.

Không chỉ thế, bà còn luôn sai Khương Đại Sơn việc cực nhọc cho đại phòng và nhị phòng, từ gặt lúa, tưới nước, cắt cỏ, việc nặng nhọc đều đổ hết lên đầu Khương Đại Sơn. Làm lụng quần quật đến mức một hôm nọ, Đại Sơn kiệt sức mà ngã quỵ, chẳng bao lâu qua đời.

Giờ đây, thấy tam phòng trồng trọt mùa, lương thực thể bán giá cao, Khương lão thái ép Phùng thị trộn lương của đại phòng và nhị phòng , cùng đem chợ bán. Phùng thị chịu cái kiểu buôn gian bán lận , ban ngày tự đem lương nhà bán riêng, liền đoán tối sẽ đến gây sự.

"Lão tứ, lão ngũ, hai ngươi lên giường đất mà thủ , đừng để lão bà sợ hãi." Phùng thị hừ lạnh lệnh.

Khương Phong Cảnh và Khương Phong Miêu lập tức trèo lên giường, chắn mặt , bảo vệ để nàng hoảng hốt.

Khi Phùng thị bước ngoài sân, liền thấy Khương lão thái thái đang đỡ hai bên, lảo đảo lê bước . Đi theo là đại phòng Khương Đại Hải, bước đến liền lớn tiếng c.h.ử.i bới:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-8.html.]

"Đệ , kêu ngươi nhiều tiếng như thế, tai ngươi lấp đất mà chẳng thấy gì, để gào đến khàn cả giọng!"

Phùng thị hờ hững khoét khoét tai, chẳng chút khách khí đáp : "Đại ca gì lạ , giữa đêm chỉ tiếng kẻ nào đó la lối ầm ĩ ngoài sân, còn tưởng là bà ngốc đầu thôn tự tang cho nhà , nào ngờ tới."

"Lão tam gia... Khụ khụ!" Khương lão thái tức đến xanh mặt, ho khan hai tiếng vì giận.

Lúc , đại phòng Triệu thị nhịn , vội chen lên : "Đệ , ngươi mau rõ lương thực nhà ngươi bán hết ? Ta bảo , năm nay bọn lái buôn ép giá t.h.ả.m thiết, bán lương cân nhắc kỹ! Nếu bán thì cả ba nhà bán cùng , ngươi tự tiện bán riêng chứ?"

Phùng thị thoáng qua đôi vợ chồng đại phòng, bao năm nay chịu đủ ấm ức, nay nàng quyết định nhún nhường nữa, liền khoanh tay, dứt khoát cho rõ ràng.

"Đại tẩu, nhà cần cái trò l.ừ.a đ.ả.o như lão heo yếm, hết đến khác đè đầu cưỡi cổ khác! Hai nhà các ngươi từ khi nào từng đồng lòng với tam phòng chúng ? Giờ thấy lương thực nhà , mới đ.â.m đầu đòi cùng bán để giá cao, mà còn trộn lẫn lương của các ngươi ! Nếu lỡ ăn mà sinh bệnh, ai sẽ đền bù cho chúng ? Đừng nghĩ cả ngày toan tính, coi khác là kẻ ngốc!"

TBC

Triệu thị , mặt đỏ bừng bừng chuyển sang trắng bệch, nghẹn họng đáp lời nào. Nhị phòng Khương Đại Hà thấy Phùng thị dám lên tiếng chống đối, liền đẩy Khương lão thái lên .

"Nương, mau dùng chuyện nhà cửa mà lý lẽ với ả !"

Khương lão thái lảo đảo một chút, bổ nhào tới mặt Phùng thị, trợn mắt nàng chằm chằm, giọng chua ngoa: "Được lắm, lão tam gia! Giờ ngươi cũng chồng nên coi gì nữa ? Ngươi đừng quên, cái phòng các ngươi đang ở đây là tiền của bỏ , khế nhà vẫn ghi tên của . Nếu ngươi dám cãi lời , đừng mong căn nhà !"

 

Loading...