Lý Thất Xảo từ nhỏ từng một tiểu , nhưng may kế bán để lấy tiền may áo quần, điều trở thành nỗi đau trong lòng nàng. Giờ thấy Tiểu Nhu Bảo đáng yêu giường đất, lòng nàng như mềm , liền tháo cổ áo, ôm lấy tiểu mà cho b.ú.
"Ngô..."
Tiểu Nhu Bảo chỉ cảm thấy cái gì mềm mềm chạm mặt , còn hiểu gì thì cảm nhận vị ngọt tràn miệng.
Lý Thất Xảo nài nỉ: "Nương, đứa nhỏ trông yếu quá, chỉ uống cháo thì đủ dinh dưỡng, mà gạo nhà cũng dư dả. Con vẫn còn chút sữa, chi bằng để con cho b.ú thêm."
Phùng thị về phía đầu giường, thấy tiểu tôn t.ử đang bên lò sưởi gặm ngón chân, liền ngần ngại gật đầu đồng ý.
"Thôi , dù Xuân Ca nhi của ngươi cũng nửa năm tuổi, chẳng còn bé bỏng gì nữa. Từ nay cứ cho ăn thêm cháo bột và thức ăn mềm, còn phần sữa của ngươi thì để cho Nhu Bảo ."
Tiểu Xuân Ca nhi ngơ ngác xoay đầu , chẳng hiểu gì cả, tiếp tục say mê gặm ngón chân của ...
Tiểu Nhu Bảo e thẹn liếc Xuân Ca nhi. Bé xem còn nhỏ hơn cả nữa. Như thật sự ...
Rất nhanh, ánh mắt chờ mong của Phùng thị và Lý Thất Xảo, Tiểu Nhu Bảo chẳng thể từ chối lòng , đành hé miệng nhỏ xíu,"chụt chụt" vài tiếng, cố gắng uống.
Thì thầm... Ngon thật!
Cả nhà vui mừng ngắm cô bé mới đến, chỉ riêng Tôn Xuân Tuyết là hề ghé xem náo nhiệt. Nàng bĩu môi, bưng cơm cho lão đại, lẩm bẩm:
"Nhà nghèo rớt mồng tơi , còn nhặt thêm con nít về nuôi. E là cả làng chỉ nhà dám cái chuyện ngốc nghếch . Đại phòng với nhị phòng mà chắc sẽ cho thối mũi."
Tôn Xuân Tuyết kéo kéo bộ quần áo giặt đến bạc màu, tiếp tục lẩm bẩm:
"Nhị tẩu đúng là cái dạng giỏi lấy lòng, cả ngày nghĩ cách nịnh , bỏ mặc con để nuôi con khác. Mà cũng lạ, con bé đó lớn từng , vẫn mặt dày đòi b.ú sữa chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-7.html.]
Nghe , Khương Phong Niên lập tức cau mày, nghiêm giọng quát: "Ai là con nhà khác? Từ hôm nay, Nhu Bảo chính là em gái ruột của nhà , ngươi phép bậy!"
Vừa nếu Tiểu Nhu Bảo nhắc nhở, và tảng đá lớn ở đầu ngõ đập . Vậy nên, Nhu Bảo chính là em ruột !
Ai dám , liền tức giận với kẻ đó!
Tôn Xuân Tuyết chồng vốn hiền lành của nay bỗng dưng nổi giận, ngạc nhiên đến há hốc miệng. Cuối cùng đành im lặng, hậm hực chạy ngoài nhặt củi.
Còn Tiểu Nhu Bảo, nàng cũng chẳng đứa trẻ ham ăn ham uống gì. Chỉ một lát , khi cảm thấy bụng no căng, nàng ngượng ngùng dừng .
Tiểu Nhu Bảo cố nghiêng mặt, định nhả "đồ ăn" . Lý Thất Xảo nàng vẫn no, liền giữ đầu nàng , ép uống tiếp.
Cuối cùng, cho đến khi miệng nhỏ của Tiểu Nhu Bảo ướt dầm dề, nàng cũng chẳng thể nuốt nổi nữa. Lý Thất Xảo mới buông tay, hài lòng chọc chọc má nàng:
TBC
"Này, uống thế vẫn nhiều lắm , ngươi thương nhị tẩu , nên nỡ uống thêm hả? là đứa trẻ hiểu chuyện, nào, để nhị tẩu hôn một cái."
"Chụt!"
Bị ép nhận một cái hôn ướt đẫm nước miếng, Tiểu Nhu Bảo ôm cái bụng tròn căng, lăn đệm. Nàng thè lưỡi nhỏ hồng hồng, nhanh nhẹn l.i.ế.m sạch vết sữa bên mép.
Nhị tẩu thật tưởng tượng quá ... quả thật là no thật , còn căng hết cả bụng.
Trước ở Thẩm phủ, ngày ăn ngày nhịn, Tiểu Nhu Bảo vốn quen ăn ít. Nay ăn uống đầy đủ, no căng bụng như thế quả là một điều hiếm .
Phùng thị khuôn mặt đỏ bừng của con gái vì ăn no, bèn sang trách con dâu vì cho uống sữa quá nhiều. Bà vỗ vỗ lưng con gái để giúp tiêu hóa.