Tên lính cầm bạc ước lượng một chút, lúc mới tỏ dễ chịu hơn, liền lấy ba phong thư, đưa hết cho Phùng thị.
"Đây, thôn các ngươi chỉ ngần , xem đều là từ một gửi tới."
Phùng thị vội gọi Khương Phong Niên gần: "Lão đại, nương chữ, con mau xem thư là gửi cho nhà ai trong thôn."
Khương Phong Niên cúi đầu lướt qua, đôi mắt lập tức chấn động.
TBC
"Nương, đây ghi là gửi cho nhà ... Đây là thư của tam !"
Phùng thị bỗng run rẩy.
"Cái gì? Thư của lão tam?!"
Bà nắm c.h.ặ.t cánh tay Khương Phong Niên: "Thật là thư của Phong Trạch ? Mau, mau mở xem!"
Phong thư dấu niêm phong của quân đội biên tái, Khương Phong Niên ngạc nhiên hiểu tại thư của tam gửi từ trong quân. Tay ngừng run lên, sợ rằng nếu hiểu nhầm thì niềm vui chỉ là ngắn ngủi.
Vừa mở phong thư , Khương Phong Niên thấp thỏm nhanh qua từng chữ, đôi mắt bỗng dưng đỏ hoe, suýt chút nữa bật thành tiếng.
"Là tam thật, nương ơi, là tam nhờ thư giùm! Tam còn sống, hiện đang ở biên tái Khánh Nam Vương, lính trướng!"
Phùng thị vui mừng đến tái mặt, giọng run run: "Vậy trong thư còn gì nữa, mau cho nương !"
Khương Phong Niên lau nước mắt, vội từng dòng trong thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-63.html.]
Thì , lúc khi bắt , quan binh thấy Khương Phong Trạch tướng mạo khí chất phi phàm, nên bắt lao dịch, mà đưa biên tái để sung quân.
"Trong thư , mấy năm qua ở biên ải thường xuyên tiểu quốc xung quanh gây chiến bất ngờ. Tam theo quân xông pha ít trận, khi cũng gặp ác chiến, nhưng may mắn lắm mới thoát trở về ."
Biết con ít nhất vẫn còn giữ tính mạng, Phùng thị nắm c.h.ặ.t t.a.y đến mức móng tay khảm sâu da thịt.
"Nương, tam còn , những đồng hành cùng , ai thể cầm cự một năm hai năm đều sớm chức vị trong quân. hiểu , mỗi khi đến lượt luận công hành thưởng thì luôn gặp xui xẻo, đủ loại lý do cho bỏ qua."
Phùng thị lúc sớm nước mắt giàn giụa, nước mắt thấm ướt cả lá thư. Bà nghẹn ngào : "Chẳng cần thưởng thưởng, nương thèm để ý. Nương chỉ cần ngươi còn sống là ."
Khương Phong Niên gật đầu mạnh, mũi cũng đỏ lên, nước mắt chảy xuống cạnh miệng: ", nương , chỉ cần tam còn sống là đủ . Chỉ là bao giờ mới thể trở về đoàn tụ cùng chúng ."
"Chờ xem, lá thư cũng là từ ba tháng . Giờ nhà , sự sẽ thuận lợi. Sớm muộn gì tam cũng sẽ bình an mà trở về." Phùng thị nghĩ đến khuê nữ, lập tức thấy lòng tràn đầy tự tin, nước mắt cũng ngừng rơi.
Khương gia nhà bà phúc gì, mà một đứa bé quý báu như Nhu Bảo!
Sau khi lá thư mấy , Phùng thị và Khương Phong Niên mới đành lòng cất thư . Hai lau khô nước mắt, tâm bệnh trong lòng cũng tan biến, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
"Lão đại, con mau thư, báo cho tam tin tức nhà đều nhận ."
"Nhớ đừng quên với nó là trong nhà một . Trong mấy em các ngươi, chỉ nó là nhõng nhẽo đòi , đòi dữ dằn nhất." Phùng thị kìm rộ lên, ước gì Phong Trạch mau tin về khuê nữ.
Khương Phong Niên cũng ngây ngô, gật đầu: "Ha ha, thế thì tranh thủ thương yêu nhiều một chút, kẻo đợi đến lúc tam trở về, chỉ quấn lấy mà đoái hoài gì đến ."...
Từ khi tin tức của Phong Trạch, bao nỗi u buồn đè nén trong lòng nhà Khương gia đều tan biến, cả nhà hân hoan vui mừng, chỉ còn mong ngày sớm đoàn tụ.