Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:13:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm hôm đó, Phùng thị suốt cả đêm, đôi mắt sưng húp như quả hạch đào.

Từ đó, tin tức về tam ca Khương Phong Trạch dần dần bặt vô âm tín, chỉ thỉnh thoảng đồn rằng những phu lao dịch phần lớn đều mệt c.h.ế.t nơi đất khách quê ...

Khương Phong Trạch vốn dung mạo tuấn tú, dáng vẻ khí phách hiên ngang, trong nhà chỉ Phong Cảnh là nhan sắc thể sánh cùng , còn các khác đều kém một bậc lớn.

Nghĩ đến ca ca xuất sắc như gặp đại họa, Tiểu Nhu Bảo thể nóng ruột. Nàng liền nhắm mắt , lặng lẽ suy xét, xem vận mệnh của tam ca .

TBC

Một lát , Tiểu Nhu Bảo đột nhiên mở to mắt, ánh mắt lấp lánh sáng rực.

"Còn sống, tam ca còn sống!"

"Cái gì?" Phùng thị tức khắc mở to mắt, ngạc nhiên nàng.

"Khuê nữ... Ngươi tam ca ngươi thật sự còn sống ?"

Đôi mắt Tiểu Nhu Bảo sáng lên, khẽ chớp chớp.

"Hướng nam mà ," nàng ,"sẽ tìm tin tức của tam ca!"

Vừa lời , Khương Phong Niên suýt nữa vững, kích động bám c.h.ặ.t lấy khung cửa.

Gì? Thật sự thể tìm tin tức của Phong Trạch ?!

Phùng thị , n.g.ự.c đập thình thịch, kịp xỏ giày, lao ngoài cửa.

"Lão đại, hướng nam là đường về Vân Thành, mau chuẩn xe lừa !"

Khương Phong Niên vội vàng nhặt đôi giày vải đất, đuổi theo , miệng kêu: "Nương, giày, nương quên giày !"

Chiếc xe lừa kẽo kẹt chạy nhanh đường đất, bụi mù tung bay phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-62.html.]

Chẳng bao lâu , một chặng đường dài đầy bụi bặm, Phùng thị và con trai cuối cùng cũng đến trong thành.

Vân Thành tấp nập qua , cửa tiệm san sát, thật náo nhiệt.

Khương Phong Niên lúc mới chợt nhớ , gãi đầu : "Nương, chỉ bảo về phía nam, nhưng rõ là tìm tam ở chỗ nào."

Phùng thị trong lòng tin tưởng khuê nữ, thần sắc kiên định đáp: "Muội ngươi như , thì cứ theo lời nàng mà . Cứ về phía , đừng hỏi nhiều."

Hai buộc xe lừa ở góc đường, tiếp tục bộ thêm một đoạn. Vừa định rẽ một con phố, thì bỗng thấy phía tiếng ai đó thì thầm: "Này ở thôn Đại Liễu nhỉ?"

Phùng thị theo bản năng đầu , liền thấy ngay mắt là cửa quan dịch.

Trước cửa quan dịch hai tên lính đang , bậc thềm đá còn đặt mấy bó thư từ cũ kỹ, hai cúi đầu phân loại, miệng lẩm bẩm điều gì.

Những lá thư tờ ngả vàng, mép cuộn , hẳn là để ở đây nhiều ngày.

Chẳng hiểu , Phùng thị bỗng thấy trong lòng rung động, tim đập lỡ một nhịp. Bà tự chủ mà tiến lên, hỏi dò hai tên lính.

"Nghe hai vị nhắc đến thôn Đại Liễu, chẳng tin tức gì của thôn chúng chăng?"

Một tên lính chẳng buồn ngẩng đầu lên: "Có đấy, còn mấy phong thư đây, nhưng bọn đưa, cũng chỉ ném ở đây cho ai cần thì đến lấy thôi."

Phùng thị khẽ nhíu mày, nhưng bà vốn cũng xa lạ gì với tác phong của bọn quan dịch ở đây.

Quan dịch vốn là nơi công văn quân sự qua , nhưng mấy năm nay rối ren loạn lạc, quan dịch Vân Thành già yếu đủ, bọn lính ở đây sinh lòng bất mãn, nên cũng trộm lười nhác. Ngoài các công văn quan trọng , thư từ trong quân gửi về đều bỏ xó, ai đoái hoài.

Phùng thị suy nghĩ một chút, dịu giọng : "Thật là trùng hợp, cũng là thôn Đại Liễu, thư từ của thôn thể để mang về chăng? Nếu là thư của hương nào, cũng đỡ cho xa."

Tên lính thấy Phùng thị chỉ là một đàn bà quê mùa, vốn dĩ bận tâm, nhưng lúc , Phùng thị bất ngờ móc một khối bạc nhỏ, nhét tay .

"Các vị ở đây cũng vất vả, chỉ mời hai vị một chén thôi."

 

Loading...