Cả sân bỗng chốc rơi yên lặng.
Trong gian phòng yên lặng hồi lâu, ai lên tiếng. Tiểu Nhu Bảo ôm chiếc chăn nhỏ, nấp trong phòng trộm câu chuyện của lớn. Nghe đến khi nhắc tới tam ca, thấy nương im lặng gì, lòng nàng liền cuống lên. Nhất định là nương đang đau lòng. Nàng trèo xuống giường, chạy đến ôm nương an ủi.
nhảy xuống, Tiểu Nhu Bảo liền cảm thấy khó khăn. Nàng mới chỉ một tuổi rưỡi, cái giường đất của nhà nông đối với nàng cao như núi. Nếu ai đỡ, căn bản nàng thể tự xuống .
Tiểu Nhu Bảo đành bám lấy mép giường, cố gắng dịch hai chân xuống, nhưng mới dịch nửa chừng dám nhúc nhích nữa. Chân thả xuống, chỉ đạp khí, chẳng bám gì. Muốn bò trở lên thì tay nhỏ mỏi nhừ, cánh tay bé xíu đỏ lên vì căng sức, mà vẫn lơ lửng giữa trung.
Tiểu Nhu Bảo bắt đầu sợ hãi, vội vàng rầm rì gọi lớn mấy tiếng.
Phùng thị tiếng liền vội chạy , thấy khuê nữ đang nửa treo lơ lửng, hai chân đạp đạp như chú ếch nhỏ, dáng vẻ tội nghiệp buồn . Bà hốt hoảng kêu lên: "Khuê nữ, ngươi đừng ngã xuống!" ba bước hai bước, lao tới ôm Tiểu Nhu Bảo lòng.
Tiểu Nhu Bảo thở phào một , ôm c.h.ặ.t lấy nương, chẳng dám nghịch ngợm nữa, nép lòng nương như một chú chim cút nhỏ, ngượng ngùng le lưỡi.
Nhìn khuê nữ bé bỏng, Phùng thị khỏi thấy lòng đau xót. Bà lau khóe mắt, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng nhỏ của khuê nữ, giọng dịu dàng dỗ dành.
Lúc , Khương Phong Niên cũng bước phòng. Mặt thoáng tái , với nương: "Nương, con dâu con ăn vụng về, đầu óc thiếu suy nghĩ, ngài đừng để trong lòng. Lão tam... sẽ ngày trở về cùng chúng đoàn tụ."
Phùng thị, vốn trải qua nhiều chuyện, cảm xúc đến nhanh nhưng cũng tan mau. Sau khi bình tĩnh , bà chỉ khẽ xua tay: "Ngươi cũng cần an ủi . Lão tam bắt gần hai năm, từng tin tức gì. Vô luận tương lai , cũng là do phận của nó quyết định, nương trong lòng đều rõ."
TBC
Nghe nương , lòng Khương Phong Niên thắt . Phải, suốt hai năm trời...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-61.html.]
Hắn kiềm , nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Nếu năm đó bà nội sai tam thành, thì đến nỗi gặp họa..."
Ánh mắt Khương Phong Niên thoáng hiện lên một tia phẫn nộ. Hắn đ.ấ.m mạnh tường để xả giận, nhưng sợ giật , đành nhẫn nhịn mà kìm xuống.
Cảm nhận nỗi đau trong lòng nương và ca ca, Tiểu Nhu Bảo vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cổ Phùng thị, lí nhí an ủi: "Nương đừng buồn, còn con ở đây mà."
Câu của khuê nữ Phùng thị thấy lòng ấm áp, bà cọ cọ khuôn mặt nhỏ bé của nàng, nhẹ nhàng : "Vẫn là khuê nữ của hiểu lòng nương nhất. Có ngươi ở đây, yên tâm , dù khó khăn gì nương cũng vượt qua ."
Thực , chuyện của tam ca... ngay từ ngày đầu tiên thấy gặp xui xẻo, Tiểu Nhu Bảo mơ hồ nhận điều gì đó.
Chẳng mấy chốc, khi Phùng thị thầm thì với Khương Phong Niên vài câu, Nhu Bảo cũng coi như hiểu rõ sự tình.
Thì trong nhà còn một ca ca nữa, đó là tam ca Khương Phong Trạch.
Hai năm , do vận hạn may, Khương Phong Trạch trùng hợp quan binh bắt tòng quân. Ngày hôm đó, Khương lão thái vì lý do gì nhất quyết bắt Khương Phong Trạch thành, bảo là để Khương Đại Hà mua mấy thang t.h.u.ố.c chữa trật khớp về. Khương Phong Trạch tuy , nhưng lo lắng Khương lão thái sẽ khó Phùng thị, bèn nghĩ rằng chẳng qua chỉ là dạo một chút, nên cuối cùng đành theo thành.
Nào ngờ, là mãi, Khương Phong Trạch rốt cuộc thể về.
Khi Phùng thị tin mà tìm, thì chỉ cho rằng những tráng đinh bắt chuyển Vân Thành, phần lớn là đưa đến lao dịch xây thành trì.