Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:13:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến khi Triệu thị thở hổn hển trèo lên sườn núi, ngẩng đầu lên thì bọn họ mất hút. Đường núi rành, thành chẳng tài nào đuổi kịp.

Triệu thị tức đến nghiến răng: "Hai tên c.h.ế.t tiệt, nhanh gì, vội về chịu tang chắc?" Bà định buông thêm vài câu mắng, thì đột nhiên từ cao một thanh kiếm gỗ đào rơi xuống, đ.â.m xuyên qua mu bàn chân, thủng một lỗ lớn!

"Ai da trời ơi! Cái gì thế , đau c.h.ế.t mất thôi!" Triệu thị sợ đến giật b.ắ.n .

hốt hoảng rút thanh kiếm gỗ , m.á.u chảy ròng ròng, định chạy về nhà, nhưng vết thương đau buốt đến nỗi thể bước bình thường. Bà lảo đảo, hụt chân, ngã lăn lông lốc xuống sườn núi.

Trên núi, hai em Khương Phong Niên đang mải mê săn b.ắ.n, còn ở nhà thì Tiểu Nhu Bảo cũng .

"Hehe!"

Nàng cùng Xuân ca nhi chung một chiếc gối, lâu lâu cử động ngón tay, từ trung lấy nào là gà, vịt, cá, tôm, rau củ trái cây, ném ngoài. Nàng đến mệt đỏ bừng cả mặt.

Thỉnh thoảng Tiểu Nhu Bảo lười kiểm tra kỹ, đồ ném cũng chút lộn xộn. Đến khi xong một lúc, nàng mới chợt nhận hình như vô ý ném luôn thanh kiếm gỗ đào ngoài...

Xuân ca nhi mắt đen to tròn, ngơ ngác cô cô, hai tay nhỏ nhắn múa may bắt chước, miệng "phốc ha phốc ha" ngây ngô.

Nhìn cháu trai ngày càng mũm mĩm, Tiểu Nhu Bảo thấy ngứa ngáy trong lòng, quên luôn chuyện kiếm gỗ. Nàng véo má Xuân ca nhi, khi lớn nào để ý, nhét miệng một viên thịt heo.

TBC

"Đi theo cô cô, lúc nào cũng đồ ăn ngon!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-59.html.]

Thần tiên thiện lương cúng dường nàng tiểu tiên t.ử , so với các vị thần uy vũ khác, ban phát đủ đầy, chẳng thiếu thứ gì.

Ngoài những nguyên liệu tươi ngon, đôi khi Tiểu Nhu Bảo còn thêm vài món đồ chơi, điểm tâm, thậm chí là mấy món ăn vặt linh tinh. nàng dám lấy thẳng thừng, sợ và các ca ca phát hiện hoảng sợ, nên chỉ đành để sang một bên, thỉnh thoảng lén ăn vụng.

"Ngô..." Xuân ca nhi cô cô đút cho viên thịt, thơm ngon đến mức mắt sáng rực lên. Cậu quen ăn thịt, liền ngậm viên thịt, ghé lên giường đất mà c.ắ.n từng chút một. Nước miếng chảy ròng ròng, chỉ một lát gặm hết hơn nửa viên, thơm ngon đến nỗi mắt mơ màng, sang ngây ngô với cô cô.

Thấy cháu trai ăn ngon lành, Tiểu Nhu Bảo đút cho thêm một viên nữa, đó chính cũng núp góc, ăn đến phồng cả má, trông hệt như một con chuột nhỏ ăn vụng.

Đến gần trưa, Phùng thị thấy mấy đứa con trai về, sợ khuê nữ đói bụng, nên tính nấu cơm cho nàng . khi bước phòng, bà liền thấy Tiểu Nhu Bảo dang tay chân hình chữ X giường đất, bụng nhỏ tròn căng, thỉnh thoảng phát tiếng "ợ" vì no quá.

Phùng thị cảm thấy khó hiểu, định hỏi xem khuê nữ . Tiểu Nhu Bảo liền đưa tay che miệng, chỉ rung đùi đắc ý mà hì hì. Nhìn con gái vui vẻ như , Phùng thị cũng thấy phấn khởi theo, hỏi nữa mà ngoài bận việc.

Một lát , Lý Thất Xảo bước . Nàng hôn một cái lên má cô em chồng, lắc đầu, đến kiểm tra xem Xuân ca nhi tè dầm . Ai ngờ bế nhóc lên, thì no căng đến mức "ê ê a a" đòi ngoài.

Lý Thất Xảo ôm Xuân ca nhi ngoài giải quyết, lúc trở về thì mặt mày nhăn nhó: "Nương, đứa nhỏ hôm nay ăn cái gì mà ngoài hôi thế, cách xa mà ngửi thấy, con suýt đầu chạy mất."

Phùng thị mắt lóe lên tia nghi ngờ, vội vàng bước phòng xem khuê nữ. Chỉ thấy Tiểu Nhu Bảo chột , nhắm tịt mắt, giả vờ ngủ say.

Lúc , ngoài sân vang lên một tràng lớn. Thì Khương Phong Niên và Khương Phong Hổ trở về.

 

Loading...