Trong đồng việc để , nhà Phùng thị trồng trọt, cơ bản giờ đều ở nhà, tìm mấy việc lặt vặt cho qua ngày.
Mẹ và các ca ca ngoài, Tiểu Nhu Bảo cũng khó mà "triển khai tài năng." Chẳng lẽ nàng đem hết cống phẩm ném ngoài cửa, hoặc để trong sân?
Một hai thể xem là chuyện đùa, nhưng nếu cứ lâu dài thế , thật sự chút nào.
Tiểu Nhu Bảo lo lắng cho cả nhà, trong lòng như trăm mối tơ vò, nhưng nàng cũng dám gì quá đà, sợ dọa . Vì , nàng đành kiềm chế, chỉ chờ khi nào ngoài đồng lên núi, nàng mới thể " tay" một cách thoải mái.
Sáng hôm , Tiểu Nhu Bảo chỉ uống nửa chén canh cá than mệt, chẳng buồn ăn lâu. Nàng cầm nửa miếng bánh trứng, thụp xuống giường đất, tiếp tục nhấm nháp một cách chậm rãi.
lúc đó, Khương Phong Niên và Phùng thị đang trò chuyện, Tiểu Nhu Bảo lén bò đến mép giường, ngóng. Khi nàng thấy lớn rằng hôm nay ý định xuống đồng, nàng lập tức cảm thấy miếng bánh trứng trong miệng trở nên nhạt nhẽo.
"Bốp!" Nàng ném luôn miếng bánh lên đầu Xuân ca nhi.
Tiểu Xuân ca mọc mấy chiếc răng sữa, dạo Lý Thất Xảo chịu cho b.ú nữa, nên nhóc đành tập ăn cơm. Cậu ôm lấy miếng bánh ngô thơm phức, chảy cả nước miếng, hí hửng bắt đầu gặm.
Thấy chẳng gì , Tiểu Nhu Bảo quyết định chủ động mặt.
Vì còn nhỏ, thể tự nhảy xuống giường, nàng liền bảo Phong Cảnh bế gian ngoài. Thấy bên cạnh cửa cái cuốc, Tiểu Nhu Bảo đưa ngón tay trắng nõn chỉ về phía đó, nghiêm nghị : "Mưa thấm đất, cỏ mọc đầy trong đồng , tứ ca, nhổ cỏ thôi!"
Khương Phong Niên xong, chỉ hôn lên trán nàng: "Trời bây giờ còn lạnh, cỏ trong đồng mọc nhiều đến thế. Mấy hôm đại ca dọn , giờ cần gấp ."
TBC
Tiểu Nhu Bảo xong, chỉ thở dài thất vọng.
Lại thấy Lý Thất Xảo đang nhóm lửa trong bếp, nàng liền bộ nghiêm nghị, chỉ sọt củi bên cạnh: "Nhị tẩu, mau nhóm lửa ! Nhà cần nhiều củi, tẩu lên núi c.h.ặ.t thêm chút nữa cho đủ !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-53.html.]
Khương Phong Hổ liền to, bế nàng lên vai chỉ cho nàng xem đống củi chất đầy nhà: "Muội yên tâm, củi nhà đủ dùng qua cả mùa đông, đến đầu xuân năm còn hết!"
Tiểu Nhu Bảo thất vọng, phồng má lên như hai quả trứng gà, tức giận phun một bãi nước miếng về phía các ca ca.
"Lấy cớ, là lấy cớ! Các đều là đồ lười!"
Hai ngốc nghếch chỉ gật gù, ai chịu phối hợp với nàng. Khương Phong Niên và Khương Phong Hổ thấy giận dỗi, chỉ cảm thấy đáng yêu, còn rúc rích chọc ghẹo nàng.
Tiểu Nhu Bảo chán nản che mắt, hừ một tiếng, quyết định thèm bọn họ nữa.
Chỉ Phùng thị hiểu ý trong lời của con gái, liền bước tới, đá cho hai đứa con trai mỗi một cái.
"Cười gì mà ! Nhà ai mà chê thừa củi bao giờ? Dù hai đứa cũng rảnh rỗi, mau lên núi c.h.ặ.t thêm cho , mỗi đứa một bó củi về đây!"
Nghe , Tiểu Nhu Bảo lập tức nở nụ , nhào lòng , hớn hở đến mức đ.í.t nhỏ cứ vặn vẹo yên, như con sâu béo đang lăn qua lăn , Phùng thị ngứa cả .
Quả là nương hiểu nàng nhất!
Phùng thị cô con gái cho bật , khóe miệng giãn đến tận mang tai, tay vỗ vỗ lên hình bé nhỏ của nàng.
Bên cạnh, Tôn Xuân Tuyết mếu máo . Cô em chồng thật cách sai khiến khác, chẳng tự dưng tìm việc ? Nếu khiến chồng mệt quá, đêm đến còn sức thì đại sự của nàng thế nào?
Nàng nghĩ chỉ là chuyện bó củi thôi, ai ngờ hai ca ca kịp về nửa canh giờ trở . ngờ, Khương Phong Hổ và Khương Phong Niên bận rộn đến tận giờ cơm mới về, thở hổn hển bước nhà.