Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:38:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thôn trưởng, chỗ xay bột từ thời tổ tiên đến giờ vẫn dùng, nay bỗng dưng sập xuống thì cũng chẳng là điềm lành." Lý lão bá ở thôn Đuôi .

Lưu bà ở thôn Đông, mặt mày tái nhợt: "Chẳng lẽ Khương gia nha đầu đúng thật, dời mồ sẽ phá hỏng phong thủy của thôn, nên mới xảy chuyện chẳng lành thế ?"

Nhà nào trong thôn trồng trọt đều mê tín, đặc biệt là trong những chuyện tránh tai tránh nạn thế .

Nhớ lời Nhu Bảo , chỗ xay bột đổ sập lý do, bắt đầu xì xào bàn tán.

"Có khi là tổ tiên hiển linh nhắc nhở thật đó!"

"Trẻ nhỏ đôi khi thể thấy điều lớn thấy, lẽ tổ tiên mượn miệng nó để cảnh báo chúng ."

Phùng thị cũng sực nhớ điều gì, vội : "Thôn trưởng, chuyện dời mồ vốn gì đó bất thường . Mộ tổ tiên nhà ai cũng đặt chỗ cao ráo, dời chỗ trũng trong thôn chúng ?"

Thôn trưởng vỗ trán, mồ hôi túa : "Ta quá sơ suất , thực sự chuyện gì thì dễ dàng đổ lên đầu thôn thế !"

"Vậy việc cứ bỏ qua , nhanh ch.óng từ chối ." Thôn trưởng đôi mắt đỏ hoe Nhu Bảo: "Phùng thị, nếu chuyện thật là lừa gạt, thì khuê nữ nhà ngươi chính là cứu cả thôn đó!"

Đợi thôn trưởng vội vã đ.á.n.h xe bò , mới thở phào nhẹ nhõm.

Một vài nhà tham tiếc bạc đó, tuy chút tiếc nuối nhưng thôn trưởng uy tín trong thôn, ông lên tiếng thì ai dám dị nghị.

Chỉ Khương Đại Hà là tức tối quăng phịch cái ghế xuống đất.

Dọc đường về còn hùng hùng hổ hổ, bước sân đá bay mấy chậu cây.

"Bọn tam phòng Tang Môn , bày cái trò giả thần giả quỷ, hòng ngăn cản kiếm bạc! Cả đám nghèo túng, thật cầm cái cuốc mà bổ đầu nương nó , xem bên trong là gì."

"Còn dám tổ tiên truyền lời cảnh báo! Ta phi, một lũ xui xẻo! Nếu phúc khí như thì ngược mà ăn phân!"

Mắng c.h.ử.i xong, định nhà xí tiểu.

Ai ngờ bước tới, chân trượt một cái, cả ngã lộn đầu hố phân, phân văng tung tóe khắp nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-46.html.]

"A! Ta... Ngô ngô!"

Khương Đại Hà định há miệng kêu, ai ngờ húp hai miệng đầy phân, nghẹn đến trợn trừng mắt.

Bên cạnh,"Nhị quỷ" nham hiểm, còn đạp mạnh lưng một cái.

Đáng đời, dám cả gan x.úc p.hạ.m phúc tinh tiên t.ử.

Ngươi thích phun lời bẩn thỉu, thì cứ ăn thêm vài miếng cho no bụng!

Nhận "quỷ" trò, Tiểu Nhu Bảo ôm cổ , bất chợt khanh khách ngừng.

Phùng thị trong lòng lo lắng.

Chẳng lẽ con bé hoảng sợ, đến giờ vẫn hồn?

Bà vội vàng đưa con về nhà, phòng đặt khuê nữ lên giường đất, sang gọi: "Con dâu lão nhị, mau đem cái bánh hạch đào mua hôm qua tới đây, lấy thêm chén nước đường, để cho bảo bối của an thần một chút!"

Lý Thất Xảo vội vàng chạy tới, đôi tay thoăn thoắt chuẩn nước đường mà vẫn giấu vẻ lo lắng.

TBC

Cả nhà ai nấy đều bồn chồn, nhanh miệng hỏi: "Nương, thôn trưởng thúc gọi chỗ xay bột để bàn chuyện ? Sao về thế ?"

Phùng thị kể chuyện dời mồ, xong, sắc mặt Khương Phong Niên và đều nặng nề, trong lòng khỏi xót xa.

Tiểu nha đầu còn bé xíu, bờ vai gầy guộc bao, giờ gánh vác an nguy của cả thôn, liệu khiến nàng mệt mỏi, lớn nổi nữa chăng.

Khương Phong Hổ giơ tay, xoa nhẹ đầu , an ủi: "Không , ... Sờ sờ đầu, hết sợ . Sờ sờ tai, còn sợ. Sờ sờ tay, hồn cũng ... Muội , đừng sợ nhé."

Kỳ thực Tiểu Nhu Bảo vốn chẳng hề sợ hãi. Chuyện lành dữ với nàng quen như cơm bữa.

bàn tay thô to của Nhị ca cứ vò đầu nàng mãi, cho Tiểu Nhu Bảo cũng bắt đầu thấy căng thẳng.

 

Loading...