Đoàn xe chở lương thực đợi sẵn ở cổng thôn, tổng cộng năm chiếc xe.
Hàn thượng mặc trường bào xanh thêu họa tiết mây, tay khoanh lưng, bên xe đợi.
Thấy tự đến, Phùng thị ngạc nhiên, bước lên khẽ cúi : "Đường đêm xa xôi, chỉ cần cho hầu đến là , còn phiền ngài đích tới?"
Hàn thượng vội xoay , trong ánh mắt ánh lên niềm vui.
"Hôm nay nhất định đến để lời cảm tạ với ngài. tiên, hãy bàn về chuyện lương thực." Giọng của Hàn thượng phần nhẹ nhõm, vui vẻ.
Hắn vỗ xe ngựa phía : "Đây là hai xe gạo và một xe đậu nành như hứa, còn tặng thêm một xe gạo kê, tổng cộng là bốn xe."
"Kỳ thực mấy ngày định đưa lương thực đến, nhưng gần đây nạn dân gây sự, cô thế cô nơi đất khách, trong lòng yên, nên mới đợi đến hôm nay mới dám tới." Hàn thượng lo rằng lương thực đến muộn sẽ khiến Phùng thị nghi đổi ý, nên liền giải thích .
Phùng thị vốn hề nghĩ tới chuyện . Lương thực là do Hàn thượng chủ động đề nghị, thể hiện rõ tấm lòng thành giúp đỡ, ý đổi ý chứ? Nàng chỉ ngờ Hàn công t.ử chu đáo đến . Không chỉ đợi đêm khuya mới đến để tránh sự chú ý của hàng xóm, mà còn cẩn thận dặn hầu giả trang như dân nghèo để báo tin. Sự chu đáo, nghĩ cho khác khiến lòng nàng càng thêm cảm kích.
Phùng thị mỉm , vẻ mặt cảm động: "Thật phiền Hàn công t.ử, việc hôm đối với chúng chỉ là chuyện nhỏ nhặt, ngài lo lắng chu đến ."
Hàn thượng xua tay. Lúc , quanh một vòng, thấy Nhu Bảo , bèn hỏi: "Thật hôm nay tới đây còn việc quan trọng khác, chính là đích tạ ơn khuê nữ của ngài. Nhờ nàng vứt bỏ miếng ngọc bội cũ !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-40.html.]
"Từ khi còn ngọc bội , đứa con nhỏ của về nhà liền tỉnh , hơn nữa hai ngày nay thể cũng lên nhiều, cần t.h.u.ố.c cũng còn ho, ngay cả đại phu cũng giải thích nguyên do." Hàn thượng càng càng hào hứng, mặt mày hồng hào.
"Thật ?" Phùng thị cũng vô cùng ngạc nhiên.
Hàn thượng gật đầu chắc nịch. Hắn vốn định đưa Tiêu Dịch, đứa con trai của , đến tận Khương gia để gặp ân nhân là Tiểu Nhu Bảo. tiếc , khi Hàn gia Tiêu Dịch suýt mất mạng, họ lập tức cử từ Vân Thành đưa về kinh. Hàn lão phu nhân còn gửi riêng một phong thư, mắng thậm tệ ngớt.
Nhớ lời mắng của mẫu , Hàn thượng ngượng ngùng xoa đầu.
TBC
"Đáng tiếc là thể mang con đến để tận mặt tạ ơn nhà ngài. khi trở về kinh thành, sẽ để con chọn những món đồ hiếm lạ quý báu, sai mang đến tặng cho Nhu Bảo!"
Lúc , con ch.ó vàng ở cổng thôn chợt sủa vài tiếng. Hàn thượng lo lắng đống lương thực sẽ trông thấy, nên cũng nán lâu.
Trước khi lên xe ngựa, như chợt nhớ điều gì, vội sai lấy tay nải chuẩn sẵn xe, bên trong là lễ tạ dành riêng cho Nhu Bảo! Trong tay nải một túi đồ ăn vặt, cùng ba hộp gấm khác .
Hàn thượng đưa tay nải cho Phùng thị, hỏi thêm: "À, Khương phu nhân, thường ngày nhà ngươi ở thôn ruộng, trồng loại rau quả gì chăng?"
"Nhà ở kinh thành buôn bán, mối trong cung, nếu các ngươi thể trồng những loại rau xanh mà trong cung cần, thể hàng năm thu mua cho các ngươi, cũng coi như thêm một cơ hội để chúng qua ."
Nghe đến chuyện cung cấp lương thực cho hoàng cung, Phùng thị lập tức cảm thấy tay chân lạnh toát, trong lòng tự nhủ nhất nên tránh việc để khỏi chuốc thêm phiền phức. nàng Hàn thượng mất mặt, nên đành do dự : "Nhà chủ yếu trồng lương thực, rau quả trong vườn cũng chỉ vài loại như cải trắng, khoai tây, để dành cho gia đình dùng thôi. Những thứ tầm thường như , e rằng đủ để lọt mắt xanh của hoàng gia."