Phùng thị đến khép miệng, nhanh ch.óng gật đầu cảm tạ.
Đợi thôn trưởng , nàng mở cái sọt , thấy bên trong ngoài rau củ còn một mảnh vải màu xanh lam, gói kỹ một bọc trứng gà.
Phùng thị vui mừng, cẩn thận cất trứng gà bình, để dành nấu canh trứng cho khuê nữ bồi bổ.
Cơn mưa đúng là kỳ lạ, chỉ đổ xuống đúng vùng Đại Liễu thôn mà thôi.
Xung quanh Đại Liễu thôn, các thôn dân ở các làng khác đều ngóng trông lên bầu trời. Đám mây đen dày đặc chỉ lơ lửng ngay Đại Liễu thôn, khiến ai nấy đều sốt ruột đến mức yên.
"Sao thế chứ?"
"Sao mây chịu dịch sang làng ?"
"Mưa chỉ đổ đúng chỗ Đại Liễu thôn thôi ư..."
"Đại Liễu thôn thật kỳ lạ, chỉ mỗi họ mưa. Còn thôn mãi chẳng thấy giọt nào!"
Ngóng đợi mãi mà mưa ghé, một trong làng khác chịu nổi nữa, đành kéo sang Đại Liễu thôn tìm thôn trưởng hỏi chuyện.
"Thôn các ngươi dùng cách gì , trời chỉ mưa mỗi ở đó?"
Thôn trưởng Đại Liễu thôn cầm điếu t.h.u.ố.c, định châm lửa thì nhếch miệng , đưa tay vuốt râu, đầy bí ẩn: "Chuyện ... thiên cơ bất khả lộ."
Thật thì cách gì ? Người thường nhà nào tích thiện thì sẽ phúc báo. Đại Liễu thôn nhờ Phùng thị nuôi dưỡng cô bé phúc hậu Tiểu Nhu Bảo, nên trời thương mà đổ mưa xuống!
Chỉ là, cô bé phúc khí là của Đại Liễu thôn, tuyệt thể để các thôn bên ngoài nhòm ngó.
Sau cơn mưa dầm đẫm cam lộ, Đại Liễu thôn ngập tràn niềm vui. Dòng nước mưa chảy xuống đầy ắp các mương, lũ trẻ trong thôn kéo mương nghịch nước, bắt giun, từng đứa chơi đùa thỏa thích, tiếng vang vọng cả làng.
Chỉ nhị phòng Khương gia là gặp xui xẻo, ngôi nhà to đột nhiên dột, từ Khương lão thái quá đến mấy đứa nhỏ đều nhiễm lạnh, trong nhà sốt cao, mê sảng ngừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-37.html.]
Đến chạng vạng, Tiểu Nhu Bảo thử đôi giày mới , dẫm lên sân đầy nước mưa, chân giậm giậm lộp bộp. lúc , Phong Cảnh và Phong Miêu xách bốn thùng lớn đầy nước chạy về, mặt mày hớn hở.
Phùng thị bế Tiểu Nhu Bảo lên, cúi đầu mấy thùng, thấy trong đó gì nhảy tanh tách. Hoá bên trong đều là những con cá trích nhỏ, mỗi thùng đến ba, năm chục con!
"Cá ở ?" Phùng thị ngạc nhiên hỏi.
Khương Phong Miêu toe toét, mặt đầy nước mưa, đáp: "Nương, con với tứ ca mương ngoài cửa thôn bắt đấy. Mương nước đầy cá bơi kín, hiểu hôm nay nhiều thế!"
" đấy, con với lão ngũ bắt về mấy thùng, trong thôn ai cũng đang kéo bắt cá." Phong Cảnh vui vẻ hiếm thấy, thoải mái.
Phùng thị mừng rỡ thôi: "Mau đem cá nhà, còn tươi mới thế , tối nay một nồi cá cay ăn với bánh ngô, hầm một nồi canh cá trích nữa!"
May mà thôn ai cũng cá, nàng cần lo mùi thơm bay ngoài. Chiên cay, xào dầu, hấp, hầm chậm—gì cũng cho đủ!
Tiểu Nhu Bảo thế, len lén giấu bàn tay nhỏ xíu dính mùi cá , hớn hở dụi vai , nước miếng tràn đầy.
Hehe, uổng công , nàng canh cá trích uống!
TBC
-
Cá trích bắt thật nhiều, đó Khương Phong Niên và Tôn Xuân Tuyết còn kéo thêm hai thùng nữa về.
Cả nhà ăn liền hai ngày, mỗi bữa đều là canh cá, nhưng vẫn còn dư quá nửa.
Phùng thị thấy ăn hết, bèn sạch ướp muối, phơi thành cá mặn để dành.
Đầu tiên, Phùng thị m.ổ b.ụ.n.g cá, rửa sạch, đó xát muối thô kỹ lưỡng trong một chiếc bồn lớn. Để cá ngấm muối trong hai đêm, dùng dây thừng xâu từng con , phơi lên bức tường đón nắng, thể giữ tới nửa năm mà vẫn thơm ngon.
Xử lý xong đống cá trích, Phùng thị nhớ đến hai sọt dâu tây còn sót . Mấy quả dâu lúc nhổ cả cây lẫn đất đem về, nên còn tươi mấy ngày. nếu để lâu hơn, sẽ hỏng mất.