Ban đầu, Tôn Xuân Tuyết vẫn còn yêu thương cô em chồng nhỏ tuổi, nhưng giờ châm ngòi, nàng bỗng thấy trong lòng rối bời. Nếu chỉ thêm một miệng ăn cơm thì thôi, nhưng đằng , bà bà còn hết mực yêu chiều Tiểu Nhu Bảo, thứ gì cũng dành cho nó ...
Nghĩ đến cả cháo sữa cũng đến tay Xuân ca nhi, Tôn Xuân Tuyết lo sợ nếu con, cũng sẽ cô em chồng lấn át mà chịu cảnh lạnh nhạt.
Nàng vốn tính mềm mỏng, bắt đầu bứt vạt áo lo lắng: "Nương đúng, xem về con nên lời ngài nhiều hơn."
Thấy khuê nữ d.a.o động, Bạch thị liền khuyên nhủ: " đó, trở về lo uống hết t.h.u.ố.c cho . Mà nhớ nhé, t.h.u.ố.c là ba lượng bạc hai mươi thang, uống hết thì nương sẽ sang nhà chồng ngươi lấy bạc!"
Ba ngày liền, Tôn Xuân Tuyết ở nhà đẻ chịu khó lụng, nào giã gạo, nào nấu nước, việc gì cũng một tay gánh vác. Đôi khi còn mấy đứa cháu trai nghịch ngợm túm tóc, đ.ấ.m cho vài cái.
Tôn Xuân Tuyết nghĩ rằng nương thương nên mới như , nên chăm chỉ oán than lời nào.
Đến khi việc đồng áng xong xuôi, Bạch thị tiếc lương thực, chẳng để con gái ở ăn cơm thêm nữa, bèn thúc giục nàng về Đại Liễu thôn.
Nghe Tôn Xuân Tuyết vui vẻ mang gói t.h.u.ố.c về nhà chồng, con dâu của Bạch thị ngờ ngợ hỏi: "Nương, chẳng đó là gói t.h.u.ố.c năm ngoái ngài dùng khi tiêu chảy ? Trong đó cả phân gà phơi khô nữa, để khuê nữ mang về uống?"
Bạch thị đắc ý ôm chầm đứa cháu trai, hừ hừ : "Ngươi gì! Chỉ cần nó trở về mà chịu uống hết, thì đại tôn t.ử nhà sẽ bầu bạn, thêm chút bạc tiền học hành tư thục, chẳng là lợi cả đôi đường ?"
TBC
Tám mươi văn một gói t.h.u.ố.c, bà bán cho khuê nữ ba lượng bạc. là quá lời!
Còn cháu ngoại ư? Bạch thị trợn mắt, nàng chẳng để tâm đến chuyện khuê nữ sinh con. Dù con gái gả cũng như bát nước hắt , sinh con thì cũng là con nhà khác, nào còn nghĩ gì đến nhà đẻ? Chi bằng tranh thủ mắt, giúp nhà hưởng lợi là hơn...
-
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-36.html.]
Ầm ầm ầm!
Buổi trưa hôm đó, từ chân trời vang lên tiếng sấm, báo hiệu một cơn mưa đang đến gần.
Cuối cùng, trời cũng đổ mưa xuống Đại Liễu thôn!
Cơn mưa kịp lúc Tôn Xuân Tuyết trở về, nàng mưa ướt như chuột lột, khi về đến nhà thì mệt nhoài, ngủ li bì hơn nửa ngày.
Cơn mưa khiến cả thôn ai cũng mừng rỡ. Thôn trưởng phấn khởi đến mức rơi cả cái tẩu t.h.u.ố.c. Ông đội nón lá, gánh đầy một sọt rau xanh, bất chấp mưa lớn mà vội vàng đến nhà Khương gia.
"Trời mưa , Khương lão tam gia ơi, con bé Tiểu Nhu Bảo nhà ngươi quả là linh nghiệm. Nó bảo bảy ngày trời sẽ mưa, quả nhiên, đúng bảy ngày là mưa thật!" Thôn trưởng hớn hở, nếp nhăn mặt cũng che nổi niềm vui.
Phùng thị cũng phấn khởi đáp: " là trời thương, mùa đất đai của làng khỏi lo khô hạn. Trận mưa đủ thấm sâu xuống đất, đến mùa xuân sang năm gieo trồng cũng nhàn hơn nhiều."
Thôn trưởng vốn định nhà ôm Tiểu Nhu Bảo một cái, tỏ lòng yêu mến với cô bé phúc hậu . ông ngại ướt mưa, sợ lỡ bé khó chịu, nên đành tiếc nuối ngoài.
Ông thật lòng vui mừng. Ban đầu cứ tưởng Tiểu Nhu Bảo chỉ là đứa trẻ lanh lợi khéo để ông vui, nào ngờ lời nó ứng nghiệm y như thật, chẳng chệch một ngày nào.
Quả là một cơn mưa đúng lúc, cứ như phúc lành của cả thôn mà con bé mang . Thôn trưởng càng nghĩ càng cảm thấy Tiểu Nhu Bảo đúng là đứa trẻ phúc, che chở cho nó thật .
Trước khi rời , ông đập tay lên n.g.ự.c, tuyên bố với Phùng thị: "Phùng thị, khuê nữ nhà ngươi, thật sự quý mến từ tận đáy lòng. Về , nếu ai dám khi dễ con bé, cũng là khi dễ . Ngươi chỉ cần tới tìm , quyết để yên!"