Như một con thỏ nhỏ thả khỏi chuồng, Tiểu Nhu Bảo lắc lư bước , giẫm lên đôi giày vải của ngũ ca, lắc lư định chạy ngoài.
"Bịch!"
TBC
Giày quá rộng theo kịp bước chân, Tiểu Nhu Bảo nhấc chân vấp ngay bậu cửa, suýt chút nữa chúi đầu xuống bể nước nhỏ bên ngoài.
May Phùng thị phản ứng nhanh nhẹn, kịp thời bế nàng lên. Tiểu Nhu Bảo bể nước càng lúc càng gần, sợ đến mức thét lên một tiếng, vội ôm c.h.ặ.t lấy cổ nương, dám buông tay.
Trên giường đất, Khương Phong Niên và mấy trong nhà nín đến nỗi suýt nghẹn. vì giữ mặt mũi cho , ai cũng cố quá lớn.
Cuối cùng, Phong Cảnh nhanh trí, lấy hai miếng nệm rơm buộc thành một đôi giày tạm thời, cột chân Tiểu Nhu Bảo, để nàng chân trần trong mấy ngày giày mới.
Tiểu Nhu Bảo tỏ hài lòng với đôi "giày" mới. Nàng khắp sân, chân dậm lạch bạch, cả hình tròn trĩnh của nàng cũng lắc lư theo từng bước. Trong bộ váy màu hồng phấn, nàng trông như một viên thịt tươi mới vớt khỏi nồi, nhảy nhót trong sân, đáng yêu vô cùng.
Khương Phong Miêu bên cửa sổ ngó ngoài, mà chảy cả nước miếng."Nương, thịt viên vị như thế nào nhỉ? Con cũng ăn..."
Đến trưa, Phùng thị bưng nồi thịt heo hầm lên. Bà chọn những miếng thịt cả nạc lẫn mỡ, băm nhỏ trộn với bột khoai tây, vo thành từng viên tròn trịa, nấu thành một nồi to. Nhớ đến cây huyết tràng còn sót từ hôm , bà cũng đem chưng chung nồi.
Tiểu Nhu Bảo ăn liền sáu bảy viên thịt nhỏ, uống nửa chén nước canh, cái bụng tròn trịa của nàng lập tức căng phồng. Thấy nương và đại ca đều ăn huyết tràng ngon lành, nàng l.i.ế.m môi, cũng nếm thử một miếng.
cây huyết tràng đêm qua mèo nhà Vương gia c.ắ.n một miếng, dù Phùng thị cắt bỏ chỗ c.ắ.n, bà vẫn dám cho con gái ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-28.html.]
"Bảo Nhi, bụng ngươi vốn yếu, sáng nay còn đau bụng. Nương sợ huyết tràng còn tươi, đừng ăn kẻo đau bụng." Phùng thị dỗ dành, gắp thêm một viên thịt đặt miệng nàng: "Ăn cái , khuê nữ."
Tiểu Nhu Bảo nuốt nước miếng, mắt vẫn dán cây huyết tràng, lòng thèm thuồng nguôi. Thấy nương cho, nàng bèn rúc lòng đại ca, nũng nịu, chờ mong đại ca sẽ cho nàng nếm thử.
Khương Phong Niên dù thương hết mực, nhưng dám trái lời nương, đành ngơ. Tiểu Nhu Bảo quơ tay múa chân một hồi mà đáp ứng, cuối cùng giận dỗi sấp giường đất, m.ô.n.g , thèm để ý đến đại ca nữa.
Cả nhà bật bộ dạng đáng yêu của nàng.
Cuối cùng, Phong Cảnh thương quá, đành lấy đũa chấm nhẹ miếng huyết tràng đưa cho nàng l.i.ế.m thử. Tiểu Nhu Bảo còn kịp nếm vị gì, đầu đũa nàng l.i.ế.m sạch sẽ.
Thất vọng, nàng che mắt, tự an ủi : "Không thấy thì thèm, thấy thì thèm..."
Sau bữa trưa, Khương Phong Niên ở rửa bát. Phùng thị nấu canh trứng cho con gái sáng mai nên mang nửa túi gạo sang nhà thôn trưởng đổi lấy trứng gà.
Khương Phong Cảnh và Khương Phong Miêu thì rì rầm bàn , nghĩ đáng yêu thế , bọn họ nhất định thể ngẩng cao đầu, chọc tức Cẩu Đản nhi nhà bên cạnh.
Hai Phong Cảnh và Phong Miêu mỗi nắm c.h.ặ.t một tay của , hăng hái dẫn nàng ngoài để khoe khoang. Đến cửa nhà họ Vương bên cạnh, bọn họ gọi to Cẩu Đản nhi chơi, nhưng hô mãi ai trả lời.
Thất vọng vì gặp Cẩu Đản nhi, Phong Cảnh vò đầu bứt tai, nhưng cũng nỡ về. Thế là hai cùng Tiểu Nhu Bảo tiếp tục "tuần tra" quanh thôn, tỏ vẻ hãnh diện.
Buổi trưa nắng ấm chiếu xuống, lưng ai cũng ấm áp dễ chịu. Các phụ nhân trong thôn tranh thủ giờ nông nhàn, tụ tập gốc cây liễu to để kéo sợi, đám trẻ con thì chạy nhảy chơi đùa, thi thoảng tiếng sủa khẽ của con ch.ó già ngủ trong góc sân.