Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:38:18
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Nhu Bảo ngừng ăn canh, ngẩng đầu nhị tẩu, trong ánh mắt chút lo lắng, liền lắc đầu hừ hừ: "Không, !"

"Nhị nồi nồi mang thịt theo đường nhỏ, nhớ kỹ, chỉ đường nhỏ thôi!" Giọng non nớt của nàng vang lên, kiên quyết.

Khương Phong Hổ thấy lên tiếng, phảng phất như thánh chỉ, vội ghi nhớ trong lòng.

"Được , nhị ca sẽ lời Nhu Bảo. Muội bảo đường nhỏ, nhị ca tuyệt đối dám đường lớn."

"Muội còn gì dặn dò nữa ?"

Khương Phong Hổ nhoài nửa qua bàn, về phía .

Tiểu Nhu Bảo chợt nhớ tới tiếng "động đất" đêm qua, đôi mắt tròn xoe chớp chớp, : "À... Nhị nồi nồi, mang thêm chút bùn nữa."

Nếu chẳng may giường đất ở nhà đẻ nhị tẩu hỏng, cũng còn chút bùn để tu sửa, đuổi t.h.ả.m hại!

"Bùn? Vì ?" Khương Phong Hổ ngạc nhiên.

Lý Thất Xảo trợn mắt, gắt nhẹ: "Đã là cô em chồng bảo mang, tất lý do của nàng, ngươi cứ mang theo là , hỏi gì mà hỏi!"

TBC

Trên bàn, ai nấy đều gật đầu đồng tình.

Phải , chỉ cần lên tiếng, nhất định lý do của nàng. Không cần hỏi, cứ theo lời !...

Tôn Xuân Tuyết và nhị ca hơn nửa ngày. Ở nhà, Phùng thị chịu yên, nghĩ đến chuyện hôm qua cứu nên kịp mua vải cho con gái, liền nhờ thôn trưởng chở thành thêm một chuyến.

Phùng thị một mua về mười mấy thước lụa vải, là những màu Tiểu Nhu Bảo thích nhất.

Nào là vàng sữa, hồng phấn, cả tím nhạt điểm hoa văn ngó sen. Tiểu Nhu Bảo thấy, đôi mắt lập tức sáng bừng, hớn hở dậm chân, nhắm thẳng đống vải mà nhào tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-27.html.]

Nàng ngỡ ngàng Phùng thị, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, tay chỉ n.g.ự.c : "Là... là mua cho Nhu Bảo ạ?"

Phùng thị xoa đầu nàng, đáp: " , nương chọn cho ngươi đấy. Sau sẽ may hết thành quần áo cho ngươi mặc."

Tiểu Nhu Bảo như thể thả vại mật, đôi lông mày nhỏ cong cong vì vui sướng. Trước ở Thẩm phủ, nàng chỉ thể ngẩn ngơ khác mặc xiêm y , nay rốt cuộc nàng cũng sắp quần áo mới, vui vẻ tả xiết!

Nhìn dáng vẻ hớn hở của con gái, Phùng thị thương xót. Dẫu đây ở nhà họ Thẩm họ khắc nghiệt với nàng thế nào, nhưng từ nay, bà nhất định sẽ bù đắp hết thảy, để nàng chịu bất cứ thiệt thòi nào nữa.

Hai con dâu và đều ở nhà, thấy nương tất bật may đồ cho , Khương Phong Niên sợ bà vất vả nên cũng dẫn Phong Cảnh đến giúp.

Nhà Khương gia, ai nấy đều chăm chỉ cần mẫn, chẳng phân biệt chuyện bếp núc may vá là của phụ nữ. Khương Phong Niên xỏ kim luồn chỉ, chỉ dẫn Phong Cảnh cắt vải theo khổ đo.

Tiểu Nhu Bảo còn bé, nên việc may áo cho nàng cũng quá khó khăn. Chưa đến tối, Phùng thị may xong một chiếc yếm và hai cái quần lót nhỏ, liền đem cho con gái.

Yếm tím ngó sen tôn lên làn da trắng nõn của Tiểu Nhu Bảo, khiến nàng trông như quả trứng gà bóc vỏ, trắng mịn màng.

Khương Phong Miêu nhịn , bế nàng lên tay, ngẩn ngơ khen: "Muội trông như tiểu tiên t.ử !"

Tiểu Nhu Bảo ôm yếm, hai tay chống nạnh, đắc ý giường đất.

"Hì hì, chỉ giống, mà là như tiên thật sự!" nàng nghĩ thầm trong bụng.

Khương Phong Niên khì khì, bổ sung: "Giống như mấy vị béo oa oa tiên t.ử tranh treo ngày Tết mà."

Nghe , Tiểu Nhu Bảo lập tức xụ mặt, mím môi Khương Phong Miêu, lầm bầm trong lòng: "Ngươi mới là béo oa oa !"

Hừ, Nhu Bảo ngủ đây, việc gì chớ quấy rầy!

Phùng thị châm đèn dầu, thâu đêm để may cho con gái đủ một bộ áo mới. Cuối cùng, Tiểu Nhu Bảo cũng thể rời xa mấy cái tã lót và khăn quấn, khoác lên bộ váy áo rộng rãi hơn, còn để trong nhà bế nữa.

 

Loading...