Tôn Xuân Tuyết nương thích mấy lời hoa mỹ, vội lau nước mắt : "Biết là nương thẳng tính, nữa. Từ giờ cơm của cô em chồng cứ để lo cho!"
Trước đây nàng mấy vui khi cô em chồng nhỏ, bởi nhà nghèo, dư dả mà nuôi thêm miệng ăn. giờ đây ngân phiếu trong tay, Tôn Xuân Tuyết cũng còn bận lòng chuyện đó nữa.
Khi đong xong lương thực, nàng bước trong buồng quanh, thấy Lý Thất Xảo đang đo đạc chân của Tiểu Nhu Bảo để đế giày, chuẩn cho nàng thứ mới mang trong hai ngày về nhà đẻ.
Nhớ những lời từng đây, Tôn Xuân Tuyết cảm thấy hổ thẹn trong lòng, lặng lẽ lui ngoài.
Nàng mở bao gạo định mang về nhà đẻ, múc một gáo nhỏ bỏ thêm phần của Lý Thất Xảo.
Đêm đến, Lý Thất Xảo nghĩ đến chuyện hai ngày tới gặp em chồng, liền trằn trọc khó ngủ. Cuối cùng, nàng đành giục Khương Phong Hổ bế Tiểu Nhu Bảo sang ngủ cùng.
Nhà Khương gia nhỏ hẹp, ngoài bếp lửa ở gian ngoài, chỉ hai gian phòng chính.
Đông phòng là nơi ở của Phùng thị, Tiểu Nhu Bảo, Phong Cảnh và Phong Miêu.
Còn tây phòng ngăn đôi bằng một bức tường gạch. Phần phía là của vợ chồng Khương Phong Niên, còn phía là chỗ ngủ của Khương Phong Hổ, Lý Thất Xảo và Xuân ca nhi.
Khương Phong Hổ rón rén bế sang phòng . Nhìn khuôn mặt bầu bĩnh, đôi môi nhỏ chúm chím của Tiểu Nhu Bảo đang ngủ ngon lành, lòng cảm thấy ngứa ngáy.
"Tức phụ, nương khuê nữ, là hai cũng sinh một đứa ?" Hắn hề hề, nuốt nước miếng.
Lý Thất Xảo đỏ mặt, đá một cái."Bớt bậy ! Ta cô em chồng là đủ . Đêm nay ôm Nhu Bảo ngủ, ngươi lăn xa một chút!"
TBC
"Hắc hắc..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-26.html.]
Trong đêm đen, Tiểu Nhu Bảo đ.á.n.h thức, còn tưởng rằng là động đất. Giường đất khẽ rung lên, bên ngoài yên tĩnh vô cùng. Nhìn thấy ca tẩu đang "đánh " với bên cạnh, Tiểu Nhu Bảo chỉ lắc đầu, bất đắc dĩ kéo gối lên che tai.
Chỉ cần động đất là ... động đất là ...
Xuân ca nhi vì hai ngày b.ú sữa, sáng dậy vẫn còn mơ màng, sờ thấy thứ gì mùi liền cầm lên gặm ngấu nghiến.
Tiểu Nhu Bảo tỉnh dậy giữa tiếng to. Mở mắt , nàng thấy Phong Miêu đang nắm chân béo của Xuân ca nhi, quật m.ô.n.g nó mà mắng: "Không ăn chân cô cô! Chân cô cô thơm thế, để ngươi gặm lung tung!"
Còn Khương Phong Cảnh thì một bên, cầm khăn lau nước miếng chân Tiểu Nhu Bảo.
Nhìn tiểu cháu trai đến đỏ bừng cả khuôn mặt, thở phì phò, Tiểu Nhu Bảo xoài tay chân hình chữ X, than thở trong bụng: "Ôi chao, đúng là tạo nghiệt ."
Thấy cháu đói khát đến mức , nàng đành nhịn. Vì , khi Lý Thất Xảo thấy Tiểu Nhu Bảo tỉnh, định gần cho nàng uống sữa, nàng liền mím c.h.ặ.t cái miệng nhỏ, như khóa c.h.ặ.t , nhất quyết chịu b.ú.
Nghĩ , gần đây cháu trai cần sữa hơn . Với , đối với đứa trẻ mới một tuổi rưỡi như nàng, thực lòng mà , sữa cũng thơm ngon bằng canh thịt.
Nhớ tới nồi thịt heo hầm mà nương để từ hôm qua, Tiểu Nhu Bảo nhịn chảy nước miếng. Nàng quyết tâm để dành bụng, chờ đến bữa sẽ ăn thịt!
Cuối cùng, khi kiên quyết từ chối nhị tẩu, Tiểu Nhu Bảo cũng lên bàn ăn trong bữa sáng.
Nàng ăn liền mấy miếng thịt heo hầm, ăn đến nỗi hai má phồng lên tròn trĩnh. Phùng thị còn đổi hai quả trứng gà với thôn trưởng, chưng một bát canh trứng cho nàng, thêm chút nước tương, dầu mè và ít hành thái.
Tiểu Nhu Bảo ôm lấy bát canh thơm nức, kịp chảy nước dãi thì nương đút cho một muỗng canh lớn, ăn đến nỗi cái miệng nhỏ thơm lừng, mắt sáng long lanh.
Sau khi đút thêm cho con gái một miếng thịt hầm, Phùng thị mới ngẩng đầu : "Hổ Tử, nhà đẻ của ngươi tức phụ ở xa, hôm nay ngươi hãy cùng nàng một chuyến. Đi theo đường lớn, chắc buổi trưa sẽ đến."