Nhìn thấy b.úi tóc tinh xảo đầu đứa trẻ, Phùng thị đoán đây hẳn là con nhà giàu, gia đình thế nếu gặp chuyện con mất tích ắt sẽ lập tức báo quan, việc tìm nhà chắc quá khó khăn.
Khương Phong Hổ gật đầu đồng ý, lao nhanh về phía quan phủ.
Không lâu , Khương Phong Hổ trở , theo là một nhóm quan binh và một trung niên nam nhân vận cẩm y hoa phục. Lúc , mụ buôn dân chúng đ.á.n.h cho răng rơi đầy đất, rạp đất kêu la đau đớn.
Quan binh tiến tới, lôi mụ . Nam nhân cùng cũng nhanh ch.óng chạy tới, nâng đứa trẻ đang bất tỉnh mặt đất lên. Nhìn tiểu công t.ử gầy yếu, hành hạ đến mức vẫn tỉnh , Tiểu Nhu Bảo khỏi cảm thấy thương xót, đôi mắt ngấn nước.
Thấy nhà đứa trẻ tìm đến, Phùng thị nhẹ nhõm, định rời cùng con gái. Ai ngờ, nam t.ử bỗng gọi với .
"Phu nhân, xin dừng bước!" Hắn vội tiến lên, cúi vái chào: "Nghe chính là ngài cứu con trai , xin nhận một lạy tạ ơn."
Nói đoạn, chỉnh y phục, cung kính cúi đầu lạy ba .
Phùng thị thấy đôi mắt nam nhân đỏ ngầu, thở định, rõ ràng là lo lắng cho con. Nàng đỡ dậy, bảo: "Khách khí chi cho nhiều. Ta chẳng qua chỉ tiện tay cứu giúp, hài t.ử nhà ngươi lẽ kinh sợ, mau mang về nghỉ ngơi cho tĩnh dưỡng."
Nam t.ử nhưng vẫn rời ngay. Từ trong , rút một xấp ngân phiếu, đặt tay Phùng thị.
"Đây là đại ân, nhất định hậu tạ. Chỉ là từ nơi khác đến Vân Thành thu mua hàng hóa, còn nhiều tiền bạc, tạm thời chỉ chút , mong phu nhân chê ít."
Phùng thị sững ngân phiếu trong tay, vội đẩy trả : "Ngài hãy thu tiền về . Ta chỉ là nỡ trẻ nhỏ chịu khổ, tiện miệng kêu lên một tiếng mà thôi, nào đáng để nhận tiền ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-23.html.]
Nam t.ử lắc đầu, giọng kiên định: "Nếu ngài nhận, lòng sẽ mãi mãi nhớ ơn ngài, ngày ngày sống trong day dứt yên."
Phùng thị ngần ngừ một chút. Nhìn qua y phục của nam t.ử, bộ đều là lụa là gấm vóc thượng hạng, kiểu dáng mới mẻ, toát lên vẻ quý phái, rõ ràng là tiền. Số ngân phiếu với lẽ chẳng đáng là bao.
Nếu nàng cứ khăng khăng từ chối, e rằng hóa thành kiểu khách sáo giả tạo, như thể nhớ mãi ân tình, hoặc ngầm đòi hỏi nhiều hơn.
Phùng thị thấy liền thu ngân phiếu, gật đầu : "Được, xin nhận để ngươi yên lòng."
Nam nhân trung niên thấy Phùng thị sảng khoái như , trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Hắn cúi xuống đứa cháu đang bất tỉnh trong lòng, ôm c.h.ặ.t như sợ chỉ cần buông tay sẽ mất bảo vật quý giá.
Hàn Thượng – trưởng t.ử của Hàn gia, một trong những hoàng thương lớn nhất kinh thành – vốn đến Vân Thành để thu mua lương thực cho cung đình. Chỉ là vì cháu ngoại Tiêu Dịch gần đây thể yếu trông thấy, mới nghĩ dẫn cháu ngoài giải khuây, ngờ sơ sẩy khiến bọn buôn lợi dụng, bắt cóc ngay từ khách điếm.
Nghĩ đến cảnh suýt chút nữa tìm Tiêu Dịch, lòng Hàn Thượng lạnh toát. Nếu nhờ nông phụ cứu giúp, gia bảo của Hàn gia mất thì còn mặt mũi nào về kinh gặp , lẽ chỉ còn nước nhảy xuống sông mà c.h.ế.t...
Cảm kích trào dâng, hối hận vì mang theo ngân phiếu đủ để tạ ơn cho xứng đáng. lúc đó, thấy bao gạo chân Khương Phong Hổ, mắt sáng lên, sang với Phùng thị:
TBC
"Phu nhân, nhà ngài ở ? Ta thể đặt mua thêm nhiều lương thực. Ngoài ngân phiếu , tặng ngài hai xe gạo trắng, một xe đậu nành, xem như tạ ơn cho trọn."
Năm nay mất mùa, lương thực quý hơn vàng. Đối với dân nghèo mà , thêm một hạt gạo cũng là quý báu. Hàn Thượng hiểu rõ, chẳng bao lâu nữa cả Nam Kỷ sẽ lâm cảnh thiếu thốn lương thực trầm trọng.