Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:05:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Nhu Bảo thấy khí phách, bao che cho con cháu, thì nhịn bật . Nàng thích vô cùng, vì thế nghịch ngợm hôn hai cái cổ, để dấu nước miếng lớn.

Phùng thị sờ đầu con gái , định bụng dẫn nàng qua tiệm vải.

Chưa mấy bước, ánh mắt Tiểu Nhu Bảo một cảnh tượng phía thu hút.

Chỉ thấy một phụ nhân ăn mặc lôi thôi lếch thếch, dáng vẻ mệt mỏi, đang vội vàng băng qua đường, nách kẹp một đứa bé trai bất tỉnh. Người phụ nữ quanh nhanh ch.óng rẽ con ngõ nhỏ.

Đứa bé trai trông chỉ tầm năm tuổi, quanh bao phủ một lớp sương mù đen đặc như báo hiệu điềm chẳng lành, như thể bầu trời cơn giông tố, khỏi cảm thấy u ám, áp lực.

Tiểu Nhu Bảo khẽ nhíu mày.

Thì đây là trường hợp đổi vận mệnh, tội nghiệp cho đứa trẻ bao. Nàng đang định thở dài, thì bất chợt nhận , trong lớp sương đen bao phủ quanh đứa bé, ẩn hiện một tia long khí vàng rực. Long khí nhạt dần, nhưng vẫn quấn c.h.ặ.t lấy đứa trẻ hôn mê .

Tiểu Nhu Bảo c.ắ.n đầu ngón tay nhỏ, trong lòng cả kinh. Đây là đế vương chi khí! Thảo nào đứa trẻ bắt cóc!

Phùng thị thấy khuê nữ đột nhiên trở nên kích động, nhỏ nhắn cứ xoắn xuýt , liền tò mò theo ánh mắt nàng.

"Sao , Bảo Nhi?" Phùng thị nhíu mày khi thấy bóng dáng phụ nữ : "Người đó trông giống mìn, con sợ ?"

"Không ... ..." Tiểu Nhu Bảo gấp gáp túm c.h.ặ.t áo , vội: "Người đó trông giống kẻ bắt cóc! Mau ngăn nàng !"

Nếu ngăn cản, đứa bé sẽ bọn buôn mang , từ đó lưu lạc khắp nơi, vĩnh viễn bao giờ khôi phục khí vận!

Phùng thị xong, lập tức trở nên cảnh giác. Thật sự là kẻ bắt cóc trẻ con ?

Nàng kỹ , thấy tuy mặc áo vải thô, nhưng da dẻ trắng trẻo, sạch sẽ, tóc còn buộc bằng dây gấm ngọc quý giá, tuyệt đối con của phụ nữ lôi thôi lếch thếch .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-22.html.]

Phùng thị bỗng nổi giận đùng đùng. Dám trộm trẻ con? Hãy xem nương mày trị thế nào!

Nàng vớ ngay một củ cải lớn từ quầy rau bên cạnh, xông thẳng về phía phụ nữ.

"Mụ mìn , còn mau buông đứa bé !"

"Ai u, ôi!" Người phụ nữ đập trúng, loạng choạng ngã xuống đất, ôm đầu đau đớn. Chưa kịp rõ ai đ.á.n.h , Phùng thị nhào tới, túm cổ áo nàng, tát mạnh hai cái.

"Nói! Có ngươi đói đến nỗi sắp xuống địa phủ nên mới trộm con nhà ? Kiếm đồng tiền dơ bẩn mà tích đức, lỡ con cháu ngươi lỗ đ.í.t thì hả?!"

TBC

Người phụ nữ tát cho đến mức mặt mày ngơ ngác, nước miếng phun đầy mặt, tưởng Phùng thị là quen của đứa bé nên dám cãi , chỉ quỳ xuống van xin.

Phùng thị chống nạnh, hô lớn: "Mọi ơi, mau đây mà xem! Có kẻ bắt cóc trẻ con đây !"

"Ngay giữa ban ngày ban mặt mà dám giơ tay bắt cóc, bà con ai con nhỏ thì coi chừng cẩn thận!"

Nghe kẻ buôn , đám đông xung quanh lập tức xông tới, vây c.h.ặ.t lấy phụ nữ. Ai nấy đều phẫn nộ, mắt trợn trừng.

"Dám bắt cóc trẻ con ?!" Có hét lên.

"Đánh c.h.ế.t mụ !" Lại khác phẫn uất kêu to.

Người dân thường căm ghét bọn buôn , bởi lẽ gia đình nào gặp chuyện thì chẳng khác nào đ.â.m tim gan, đau đớn gì tả xiết.

Không cần Phùng thị tay thêm, phụ nữ sợ đến mức tiểu quần, đám đông quây đ.á.n.h đập, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên ngớt.

lúc , Khương Phong Hổ mua xong gạo từ tiệm lương, trở ngoài. Phùng thị bảo đặt bao gạo xuống: "Hổ Tử, con mau chạy đến quan phủ báo quan, rõ ở đây bọn buôn . Nhân tiện hỏi xem trong thành gần đây nhà ai mất đứa bé ."

 

Loading...