Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:05:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Đại Hải con thỏ mà mắt sáng rỡ như .

Cái gì? Sao nhà tam phòng may mắn thế ?!

Đặt bẫy ngay cửa nhà , để thịt thỏ mà ăn...

Trời ơi, nếu ông đặt bẫy ngay cửa nhà tam phòng mà đặt ở nhà , chẳng giờ nhà ông cũng thỏ ăn ?

Khương Đại Hải hối hận đến thấu cả ruột gan, gương mặt già nua đầy nếp nhăn ngừng run rẩy, lòng đau như cắt. Phùng thị thấy bẫy thú đặt nhà, đoán kẻ nào việc , liền tấm tắc hai tiếng, chẳng những sợ, ngược còn ung dung gom hết bẫy còn . Nàng cố ý lớn tiếng :

"Nhanh lên, khuê nữ! Bẫy thú nhiều thế , mang thành bán cũng ít nhất hai mươi văn, nương sẽ mua cho ngươi cái bánh nhân thịt mà ăn!"

Khương Đại Hải ở xa , bụng như thiêu như đốt, thèm đến lao . Triệu thị vội vàng níu c.h.ặ.t ông , ghé tai thì thầm:

TBC

"Nằm yên , đừng để nàng thấy! Ta còn trông chờ đầu xuân sang năm học nàng cách trồng trọt, đừng gây sự kẻo mất lòng !"

Khương Đại Hải đành nén giận, dám lộ diện đòi bẫy thú. Triệu thị bực lườm ông một cái, trách móc:

"Xem ngươi chuyện , tiện nghi rơi nhà ! Ta bảo ngươi đừng lời lão nhị lung tung đặt bẫy, nhà chẳng gì, còn cho đồ đạc!"

Phùng thị thu xếp thỏ hoang giỏ, nhanh ch.óng về phía cổng làng. Từ xa, nàng thấy chiếc xe bò của thôn trưởng dừng ở chỗ bến xay bột. Thôn trưởng vốn là bụng, mỗi khi chuyến đưa đồ thành cho t.ửu lầu, ông thường ghé qua dừng xe nửa canh giờ để bà con nào quá giang thể lên xe cùng .

Đương nhiên, các hương cũng điều, cuối năm đều biếu thôn trưởng chút quà, khi thì vài quả trứng gà, khi thì một vò dưa muối nhà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-20.html.]

Thấy Phùng thị ôm một đứa trẻ bụ bẫm trắng trẻo, lưng mang giỏ thịt heo nặng trĩu, thôn trưởng liền cho xe bò lùi gần. Ông dụi mắt đứa bé, kinh ngạc :

"Khương lão tam gia, đây là khuê nữ ngươi mới nhận nuôi ? Trời ơi, trắng trẻo thế , mắt to tròn, trông khôi ngô sáng sủa, giống hài t.ử nông thôn, mà giống con nhà phú quý trong thành hơn!"

Phùng thị , bảo Khương Phong Hổ đem nửa giỏ thịt heo, mấy con cá, và một giỏ da heo đặt lên xe. Nàng lắc đầu, đáp:

"Thôn trưởng quá . Khuê nữ nhà chỉ là xinh xắn hơn chút thôi, chứ cũng chỉ là đứa bé nuôi nổi nên tặng cho ."

Phùng thị thôn trưởng khen mà trong lòng cũng thấy vui, nhưng nghĩ đến thế của Tiểu Nhu Bảo thoáng băn khoăn. Những chiếc tã lót bằng gấm, khăn tay thêu tơ tằm mà đứa bé mang theo khi đến đây khiến nàng ngờ rằng xuất của con bé hề đơn giản. Phùng thị dám bừa, chỉ sợ vô tình gây nên phiền phức.

Thôn trưởng hề hề, kéo dây cương, miệng ngừng cằn nhằn đôi câu phía lưng.

"Nhìn khuê nữ nhỏ nhà ngươi xem, xinh xắn trắng trẻo thế . Lại thử qua con bé đen nhẻm ở nhị phòng nhà ngươi, ngày nào cũng tham ăn mà mặt mũi chẳng khác chi đứa nhà quê. Lấy lời tôn t.ử thì... ôi thôi, thật là t.h.ả.m chẳng dám !"

Chuyến ai cùng, chỉ thôn trưởng một khua xe bò, dọc đường phì phèo điếu t.h.u.ố.c bông đùa.

Khói từ cái tẩu t.h.u.ố.c bốc lên từng đợt đen kịt, xộc mắt Tiểu Nhu Bảo, nàng cay đến nheo mắt, giơ tay nhỏ lên che , nếu nước mắt tuôn thành dòng.

Thôn trưởng liếc thấy, ngượng ngùng liền đặt tẩu xuống.

Phùng thị thấy ông càng ngày càng gầy, khỏi lên tiếng khuyên nhủ: "Thôn trưởng, hút t.h.u.ố.c nhiều cho sức khỏe. Ngài tuổi cũng nhỏ nữa, nên hút ít thì hơn."

Thôn trưởng lời nhắc, tay cầm tẩu định hạ xuống, nhưng nghĩ đến chuyện canh cánh trong lòng, thở dài, rít thêm hai .

 

Loading...