Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:05:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Phong Miêu , lập tức bất động, sợ đến nỗi dám nhúc nhích dù chỉ một chút.

Nhân lúc Khương Phong Miêu đang ngoan ngoãn yên, Khương Phong Cảnh xoay bò đến đầu giường, thấy nương đang đút canh thịt cho Tiểu Nhu Bảo, nhịn liền đưa tay giành lấy cái thìa.

"Nương, ngươi đút lâu , để đút cho ."

Phùng thị liền đẩy tay Khương Phong Cảnh , che chở con gái như thể Khương Phong Cảnh con : "Ngươi mà đổ thì ? Muội ngươi cổ họng còn nhỏ, lỡ ngươi sặc thì nương sẽ tha cho ngươi !"

Khương Phong Niên và các dở dở .

Nương bấy lâu luôn mơ ước con gái, nay giấc mơ thành hiện thực, quả nhiên là bao che con gái cưng đến từng li từng tí.

Khương Phong Cảnh đành qua một bên, vẻ mặt ấm ức nương và , thỉnh thoảng lén quan sát nàng.

Tiểu Nhu Bảo do sống trong cảnh thiếu thốn, đầu vẫn trọc lóc, nhưng che giấu nổi vẻ đáng yêu trời sinh. Đôi mắt đen láy như hạt ngọc cứ chớp chớp, ánh lên sự tinh nghịch ngây thơ, Khương Phong Cảnh mà lòng mềm nhũn.

Ánh mắt dần dần hạ xuống, đến đôi bàn chân nhỏ trắng trẻo của Tiểu Nhu Bảo, giống như hai miếng bánh bao nhỏ, khiến kìm c.ắ.n một miếng cho thoả thích.

Tiểu Nhu Bảo thấy tứ ca cứ ngây chằm chằm, tưởng rằng cũng ăn canh thịt, liền vội vã đẩy cái muỗng về phía .

"Bốn ca ngốc nghếch của , Nhu Bảo sẽ để cho ngươi một nửa..." Tiểu Nhu Bảo dù vẫn no bụng, nhưng cũng nỡ thèm thuồng mà ăn.

Khương Phong Cảnh mà xúc động đến run lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y , ân cần : "Nhu Bảo cứ tự ăn , ca ca ăn . Chờ tứ ca lớn lên kiếm nhiều tiền, sẽ để Nhu Bảo mỗi ngày đều thịt ăn!"

Nghe xong, Tiểu Nhu Bảo khanh khách, còn thổi mấy bọt nước nhỏ.

TBC

"Ca ca cần vội vã kiếm tiền , Nhu Bảo cũng tiền mà. Sau ... cả nhà ngày nào cũng sẽ thịt mà ăn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-19.html.]

Cả nhà , ai cũng nhịn mà bật râm ran. Một đứa bé chỉ mới hơn tuổi đầu, nghĩ đến việc lo cho gia đình?

Chỉ Tiểu Nhu Bảo là thật lòng với điều . Nàng nghiêm túc, đôi má phồng lên, trông ngây thơ đáng yêu vô cùng.

Phùng thị thấy cho con gái ăn xong, liền vội sửa soạn chuẩn cùng xe bò của thôn trưởng thành, mang theo thịt heo cắt sẵn cửa.

Tiểu Nhu Bảo thấy sắp thành, lập tức linh cảm sắp cơ hội kiếm thêm chút tiền. Nàng nhanh ch.óng giơ đôi tay nhỏ , bám c.h.ặ.t cổ Phùng thị, như con cá dính c.h.ặ.t chịu buông.

Phùng thị nỡ gỡ con gái , đành quấn tấm chăn nhỏ quanh nàng, mang theo cả thịt heo, cùng cửa.

"Khuê nữ luyến tiếc nương quá nhỉ. Đại ca ngươi còn đang ở nhà thu dọn đống rơm, để nương mang con cùng thành, chịu ?"

Chưa đợi Tiểu Nhu Bảo trả lời, Phùng thị mở cửa, một chân bước ngoài.

"A!!"

Bên phòng tam đột nhiên vang lên tiếng hét ch.ói tai. Khương Đại Hải và vợ đang đống rơm cũng giật tỉnh dậy.

Khương Đại Hải kích động vô cùng, vội chạy để xem chuyện gì xảy . ngay khi thấy cảnh tượng mắt, cả ông lập tức đờ !

Trước mặt, Phùng thị đang ôm Tiểu Nhu Bảo, chỉ tung tăng vui vẻ, mà còn kéo từ một cái bẫy thú gần cửa một con thỏ hoang béo mập, đặt lên mắt ngắm nghía đầy hứng khởi.

"Nương giẫm đuôi của nó, cứ tưởng là chuột, nương sợ nhảy dựng," Phùng thị thở hổn hển .

Nói xong, nàng nâng con thỏ lên ước lượng, nét mặt thêm phần hài lòng.

"Cũng kẻ nào đui mù đặt bẫy thú ngay cửa nhà , còn tặng con thỏ để bữa khai vị. Khuê nữ, con xem vận may của chúng quá ?"

 

Loading...