Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 184

Cập nhật lúc: 2026-01-08 14:16:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đột nhiên, Tiểu Nhu Bảo cất giọng trong trẻo, một câu khiến tên nha dịch khựng , đồng t.ử co rút đầy kinh hãi.

"Trong nhà ngươi sắp gặp tai họa. Người vợ của ngươi, cũng là biểu ngươi, m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, hôm nay lâm bồn, nhưng khó sinh. Nếu ngươi mau về, con nàng đều qua khỏi."

Mọi xung quanh thì ngơ ngác hiểu, nhưng tên nha dịch cao lớn lập tức cứng đờ, mặt biến sắc, tin nổi tai .

"Ngươi... ngươi là ai? Sao vợ là biểu ?" Hắn lắp bắp, hoảng loạn thể giấu.

"Nàng quả thực m.a.n.g t.h.a.i tám tháng," Tiểu Nhu Bảo lạnh lùng tiếp,"nhưng phụ nữ thường đủ mười tháng mới sinh, hôm nay thể sinh sớm? Ngươi cho rằng hươu vượn ?"

Tên nha dịch rõ ràng bối rối, nhưng vẫn cố gắng hét lên để tự trấn an: "Không... thể nào! Ngươi chỉ là đứa trẻ, đừng loạn ở đây!"

Tiểu Nhu Bảo đưa ánh mắt sắc lạnh, đôi đồng t.ử đen láy như hắc diệu thạch chiếu thẳng tên nha dịch, rời một chút: "Sao? Không tin ? Vậy cũng , chẳng bao lâu nữa sẽ rõ thôi."

Nàng chỉ đỉnh đầu : "Tai sát khí đang tụ đó, càng lúc càng nặng. Ta bậy . Nếu ngươi cứ tiếp tục điều ác, chỉ e rằng tương lai chính ngươi cũng khó giữ mạng sống."

Tên nha dịch cảm thấy lạnh buốt, như thấu tội . Hắn định tiến tới bịt miệng cô bé để chặn lời, nhưng ngay lúc , một bóng dáng hớt hải lao tới. Hắn đầu , thì ruột .

"Mẹ? Sao ở đây?" Tên nha dịch sửng sốt.

Lão phụ nhân lảo đảo ngã quỵ xuống, kêu: "Con ơi, mau về nhà với ! Vợ con vỡ nước ối, bà đỡ thế nào cũng giúp sinh , đang chờ con về để quyết định cứu con!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-184.html.]

TBC

Nghe đến đây, tên nha dịch sợ đến mức hai chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất. Hắn sang Tiểu Nhu Bảo, ánh mắt đỏ hoe đầy tơ m.á.u, chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng.

Lời của nàng... thế mà ứng nghiệm?!

Tiểu Nhu Bảo lắc đầu thở dài, vẻ mặt như trách móc: "Còn bảo bảo con gì nữa, vốn dĩ thể cứu cả hai. các ngươi cứ chậm trễ thế , giờ thì chẳng còn cơ hội ."

Tên nha dịch , mặt cắt còn giọt m.á.u, hốt hoảng bật , vội vàng cắm đầu chạy thẳng về nhà.

Chứng kiến cảnh , đám xung quanh đều Tiểu Nhu Bảo với ánh mắt đầy kinh ngạc, trong lòng dâng lên nỗi kính sợ như đang đối diện với thần minh. Một đứa bé thể đoán tai họa, ngay cả quan gia cũng nàng dọa đến phát ! Nếu thần tiên giáng thế, thì còn ai khả năng như ?

Trong đám , cả nam lẫn nữ, già trẻ lớn bé, ai nấy đều chịu đựng khổ sở quá lâu. Giờ đây chứng kiến phép lạ, lòng họ xúc động thôi, nước mắt lã chã rơi, đồng loạt quỳ xuống chân Tiểu Nhu Bảo.

"Thần tiên giáng thế, xin thần minh phù hộ chúng con!" Người phụ nữ đ.á.n.h đập khi nãy bò tới, nức nở ngừng.

"Tiểu thần tiên, xin cứu chúng con, chúng con sống nổi nữa ..." Một nam nhân cũng quỳ xuống dập đầu.

"Cầu xin ngài cứu mạng, cả nhà đều bệnh phổi huyết, thực sự còn tiền mua t.h.u.ố.c nữa." Một lão bà khác cũng lóc cầu xin.

Thấy ngày càng nhiều quỳ xuống khẩn cầu, Tiểu Nhu Bảo trong lòng chua xót, liền gật đầu nhẹ nhàng, trấn an bọn họ: " , chính là tiểu thần tiên đây, yên tâm , sẽ cứu các ngươi."

Nàng cố gắng giữ giọng thật rõ ràng, l.ồ.ng chút uy nghiêm của bậc tiên t.ử, tăng thêm lòng tin cho bá tánh. Thế gian vốn mê tín, chỉ khi nàng xưng là thần tiên thì mới thể khiến tin tưởng và nghi ngờ gì về phương t.h.u.ố.c của nàng. Có như , nàng mới thể cứu thêm nhiều mạng – đó là trách nhiệm của nàng, một tiên t.ử.

 

Loading...