Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 179

Cập nhật lúc: 2026-01-08 14:16:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Nhu Bảo bỗng thấy trong lòng dâng lên một dự cảm .

Không lẽ... nhà Đinh gia nhiễm bệnh?

Chẳng bao lâu , thôn trưởng, Phùng thị, Khương Phong Niên và trong thôn đều kéo đến Phúc Thiện Đường. Nghe tin dám trộm đồ ngay trong địa bàn Khương gia, ít dân làng cũng tò mò đến xem chuyện gì xảy .

Ai nấy đều thấy lão Đinh tức phụ cúi đầu im lặng như con hến, cứ vò vò vạt áo mà chịu mở miệng.

Tiểu Nhu Bảo mất kiên nhẫn, liền bĩu môi, nũng nịu hô lên: "Thôn trưởng gia gia, nếu kẻ ăn cắp, thì cứ trói nàng gốc cây, cho ăn uống gì hết, đợi tới khi chịu thật mới thôi!"

Nghe lời , lão Đinh tức phụ thể giấu nữa, liền bật nức nở, nước mắt nước mũi trào : "Đừng, đừng mà! Đừng trói ! Nhà ... nhà lão Đinh ho m.á.u , nếu về, ai sẽ chăm sóc cho ông đây?"

Thôn trưởng xong, suýt chút nữa nhảy dựng lên: "Lão Đinh nhà ngươi ho m.á.u? Ngươi chuyện từ khi nào?"

Lão Đinh tức phụ nấc lên, đôi mắt sưng đỏ: "Sáng nay... đưa nước cho ông uống, nhưng ông thở nổi, bất ngờ ho lên, m.á.u phun cả mặt ..."

Lão Đinh ho ròng rã ba ngày, giờ đến cả giường đất cũng thể rời nổi..."

Dứt lời, bà vợ ông như nắm cọng rơm cứu mạng, vội túm lấy ống quần thôn trưởng, van vỉ: "Chẳng Phúc Thiện Đường t.h.u.ố.c ? Xin ngài mau cứu lấy lão Đinh nhà , bằng , e là ông qua khỏi mất."

TBC

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-179.html.]

Tiểu Nhu Bảo chau mày, lông mày nhíu như hai con sâu róm nhỏ. Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y, giọng đầy nghiêm nghị: "Nếu bệnh phát từ sớm, báo sớm hơn?"

Trong thôn quy định rõ ràng, bất kể ai chỉ cần ho khan phát sốt, nhất định kịp thời uống t.h.u.ố.c. Vậy mà nhà Đinh gia vì cớ gì lẳng lặng chịu đựng mà báo?

Nghe thế, bà vợ lão Đinh cúi đầu ấp úng, mắt cứ đảo tránh né ánh của ."Ta... cứ tưởng ông chỉ cảm mạo phong hàn thôi, nào ngờ là bệnh nặng như thế ..."

Tiểu Nhu Bảo ánh mắt lấp lửng của bà mà hiểu ngay bà đang dối. Rõ ràng Đinh gia cố tình giấu giếm!

Tống lão trong làng cũng đang mắc bệnh, nhưng Phúc Thiện Đường giữ kín, chẳng một ai trong thôn . Giờ nếu lão Đinh phát hiện mắc bệnh phổi trầm trọng, e rằng ông sẽ trở thành đầu tiên trong làng xua đuổi vì bệnh dịch. Ở nông thôn, vốn thiếu hiểu , Đinh gia chắc vì sợ kỳ thị nên mới giấu nhẹm , đến nay thấy lão Đinh chống nổi nữa, bà vợ mới đành đến đây xin t.h.u.ố.c.

Tiểu Nhu Bảo giận lắm, nét mặt nhỏ nhắn của nàng nhăn , nghiêm giọng : "Quy củ trong làng đặt , ai cũng tuân thủ thì mới yên . Vậy mà nhà ngươi kẻ phá bĩnh, biến cả làng thành nơi bẩn thỉu nhiễm bệnh! Bây giờ chỉ nhà ngươi, cả thôn đều nguy cơ lây nhiễm vì hành động ích kỷ của các ngươi!"

Lúc , thôn trưởng xuống thấy bà vợ lão Đinh còn dính cả vết m.á.u, liền giật lùi , tay đưa lên che miệng mũi Tiểu Nhu Bảo, giận dữ mắng: "Đinh gia, ngươi dám đến đây mà quần áo? Trước đây dặn dò kỹ , lòng ngươi để , trong bụng ch.ó ? Ngươi hại cả làng ?"

Bà vợ lão Đinh chỉ lo cho chồng , nào màng đến sự sống c.h.ế.t của trong thôn. Bà uất ức cúi đầu, giọng run rẩy : "Ta... cố ý, thôn trưởng! Chuyện nông nỗi , giờ ngài trách thì ích gì? Mau mau nghĩ cách cứu lão Đinh nhà !"

Tiểu Nhu Bảo định quát lên, nhưng thôn trưởng bịt mũi miệng c.h.ặ.t quá, nàng suýt nghẹt thở, vội giãy giụa: "Thôn trưởng gia gia... Ngài thấy là chỗ ..."

 

Loading...