Phùng thị đến đây, khỏi đắn đo lo lắng. Huống chi, tiền bạc sinh lời, mà lão nhân đường vốn dĩ là của cả thôn, của riêng nhà . Đến lúc , phân chia , e sinh chuyện phiền phức.
Tiểu Nhu Bảo chủ ý, vội vàng bò lên khỏi giường đất, vui sướng vỗ đôi bàn tay nhỏ: "Nương, cần động đến lão nhân đường của thôn. Nhu Bảo cách !"
Cả nhà họ Khương đồng loạt sang Tiểu Nhu Bảo.
Tiểu Nhu Bảo chu miệng, chỉ tay ngoài cửa sổ, giọng trong trẻo như tiếng chuông: "Căn nhà lớn của đại phòng, chẳng là của nhà ? Ta thể lập thêm một lão nhân đường mới, chuyên nhận bên ngoài đến dưỡng lão, còn thể kiếm bạc nữa!"
Đến lúc , nếu như nhiều lão nhân đến, việc nhà Khương gia lo liệu xuể, thì thể thuê bà con trong thôn đến giúp. Như , chẳng cần ai lên thành kiếm sống, còn cải thiện sinh hoạt của .
Nếu như lợi nhuận thu kha khá, thể trích một phần trợ cấp cho lão nhân đường và học đường của thôn, coi như là ơn phúc cho cả làng.
Như , trong thôn ai cũng hưởng lợi, dù Khương gia kiếm lời cũng chẳng ai ghen tị.
Tiểu Nhu Bảo một , nước miếng phun phì phì, trình bày hết ý tưởng của . Cả nhà họ Khương mà mắt sáng rỡ, ngừng vỗ tay khen ngợi.
"Con đúng là bảo bối của ! Sao con nghĩ chu đến thế? Vừa căn nhà lớn của đại phòng nay là của nhà , rộng rãi chẳng kém nhị phòng, thể chứa hơn chục đấy!" Lý Thất Xảo vui mừng, bỏ qua nhi t.ử, ôm chầm Tiểu Nhu Bảo định hôn một cái.
Phùng thị miệng đến tận mang tai, trong lòng nở hoa rộn ràng.
"Được , lời khuê nữ, ngày mai thu dọn căn nhà lớn, lập ngay lão nhân đường mới, xem như một phương cách kiếm tiền mới!"
TBC
Nghĩ đến việc trong nhà thể buôn bán, Khương Phong Niên và mấy khác phấn khởi vô cùng, trong chăn lăn qua lăn , cả đêm chẳng tài nào ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-163.html.]
Sáng hôm , ca ca và tẩu tẩu với hai quầng thâm đen nhẻm mắt, Tiểu Nhu Bảo bên, đắc ý như một chú gà trống nhỏ, chống tay eo mà khanh khách ngừng.
Chỉ là chuyện mở một lão nhân đường, cũng đủ cả nhà vui vẻ đến thế ? Nếu nàng cho rằng đêm qua nàng suy tính kỹ, rằng việc lập lão nhân đường sẽ đưa Khương gia hàng ngũ phú hộ trong Vân Thành, e rằng và ca tẩu sẽ mừng đến ngất mất!
Tiểu Nhu Bảo giường đất, đôi chân ngắn đung đưa, đến híp cả mắt, quyết định giữ bí mật một chút, để mất sự hào hứng.
Ăn cơm xong, Phùng thị gọi cả nhà tụ họp.
"Nhà lập lão nhân đường mới, là mở cửa đón khách, thì cần một cái tên đàng hoàng. Các ngươi xem, ý tưởng gì ?"
Nàng hỏi ý kiến bọn nhỏ.
Về chuyện đặt tên, Khương Phong Niên và Phong Hổ đều ít sách, suy nghĩ mãi cũng cái tên nào hợp ý. Cuối cùng, vẫn là Phong Cảnh, giỏi văn nhất nhà, mở lời: "Nương, đặt tên là Phúc Thiện Đường ? 'Phúc' là phúc lành, 'Thiện' là việc , đều là những chữ ý nghĩa lành, lòng liền cảm thấy yên tâm."
Phùng thị xong liền gật đầu, hài lòng quyết định: "Được, lấy ba chữ Phúc Thiện Đường tên!"...
Tin Khương gia sắp mở Phúc Thiện Đường chẳng mấy chốc lan khắp trong thôn. Thôn trưởng vốn từ lâu xem Tiểu Nhu Bảo như báu vật, bất kể nhà họ Khương gì, ông đều nhiệt tình ủng hộ.
Ông hăng hái đến gặp Phùng thị, : "Có lão thôn trưởng ở đây, nhà ngươi cứ yên tâm mà . Nếu việc gì cần đến sự giúp sức, cứ với bà con trong thôn, đừng ngại."
Phùng thị vui vẻ nhận tấm thịnh tình của thôn trưởng, nhưng trong lòng suy tính khác.