Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-01-08 14:15:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôn trưởng đang trong nhà, bỗng nhiên hắt xì một cái, hiểu chuyện gì.

Phong Cảnh , nàng đang quan tâm , lòng bỗng thấy ấm áp hẳn. Hắn vui mừng đến nỗi đôi lông mày như bay lên, nguyên tắc đều bỏ qua hết, chỉ cảm thấy thật hạnh phúc vì yêu thương. Theo ý , gật đầu chút do dự.

"Hảo, Tứ ca sẽ lời Nhu Bảo."

Phong Cảnh lập tức chạy về nhà lấy giấy b.út mới, đưa cho Lý Văn Tài.

"Muội bảo thì , ngươi cho đầy đủ, thiếu chữ nào!"

Lý Văn Tài ngạc nhiên đến mức miệng há hốc, ngờ Khương Phong Cảnh chịu nhún nhường như . Nguyên tắc của ... cái tính kiêu ngạo ... Có một cái, tên tiểu t.ử liền như biến thành khác!

TBC

Hắn sang tiểu Nhu Bảo, trong lòng bỗng dâng lên niềm hâm mộ. Hắn cũng ao ước một đáng yêu, ngọt ngào, mềm mại như . Dù buồn phiền đến mấy, chỉ cần thấy nàng, tâm tình cũng lập tức trở nên thư thái.

Lý Văn Tài bồn thịt heo, trịnh trọng hứa với Nhu Bảo: "Yên tâm , Nhu Bảo , sẽ cho đúng chữ của Tứ ca, sai một nét. Còn chỗ thịt heo , thể mang về cho Lý gia gia chứ?"

Tiểu Nhu Bảo gật đầu lia lịa.

"Được chứ!"

Vậy là chuyện đấy. Sách giáo khoa của Tứ ca cũng bổ sung, mà đêm giao thừa, các ông bà ở lão nhân đường vẫn thịt heo nhân sủi cảo ăn tết.

Nhìn Lý Văn Tài mang nửa bồn thịt trở về, lão Lý và mấy già đều hiểu chuyện, rằng đây thịt trộm, mà là tấm lòng của Khương gia. Thấy cảnh Văn Tài trò chuyện vui vẻ với Nhu Bảo và Phong Cảnh, trong lòng họ đều như sáng tỏ, thầm ghi khắc ân tình lên Khương gia.

Đến chập tối, mấy lão già và Xuyên T.ử cùng bếp lửa trong sân, tỉ mẩn vài món đồ nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-156.html.]

Một đang đẽo đèn l.ồ.ng bằng ống tre. Một khác đồ chơi lúc lắc. Ba còn đang mài hạt óc ch.ó để xâu thành chuỗi tay.

Đó đều là những món quà nhỏ họ chuẩn cho Tiểu Nhu Bảo. Dù chẳng đáng giá là bao, nhưng đó là tấm lòng của họ, chỉ mong thấy hài t.ử vui vẻ.

"Nếu nhờ Khương gia, chúng mấy lão già thể chung một chỗ, còn ở trong ngôi nhà lớn thế ." Lão Lý việc nhắc nhở: "Ta cũng thể chỉ cảm ơn bằng lời. Sau Khương gia chuyện gì, giúp đỡ, các ngươi cũng đó!"

Lão Lâm cùng mấy đều gật đầu. Xuyên T.ử cũng hùa theo: "Ân, ân!"

Trong mắt họ, Khương gia là ân nhân. Từ nay về , bất kể chuyện gì xảy , họ đều sẽ bảo vệ Khương gia. ...

Đêm đến, ngoài phòng đen như mực, từ xa vọng tiếng rên rỉ khe khẽ.

Tiểu Nhu Bảo mơ màng tỉnh dậy, cố mở mắt , liền thấy hai bóng quỷ mờ ảo đang lượn lờ ngoài cửa sổ.

Dù là quỷ, nhưng hai oan hồn vốn chỉ là oán khí tích tụ, thể nào siêu thoát luân hồi.

Tiểu Nhu Bảo thăm dò ý tứ của hai hồn ma, lúc mới rằng, ngay giữa ban ngày ban mặt, Khương Đại Hà c.h.é.m ở cổng chợ. Hai oan hồn còn oán hận ai, nhưng cũng chẳng nơi để về, siêu thoát, đành phiêu bạt khắp nơi, vô cùng đau khổ.

Tiểu Nhu Bảo thấy tội nghiệp cho chúng, bèn mở miệng : "Các ngươi, đây! Từ nay theo việc, ít cũng chỗ để nương tựa, lang thang vô định."

Hai oan hồn , mừng rỡ đến mức cả run rẩy. Được phục vụ cho một tiểu tiên t.ử, đó chính là cơ hội để tích góp công đức! Đợi đến khi công đức đủ đầy, chúng sẽ ngày giải thoát.

Tiểu Nhu Bảo giơ tay nhỏ lên, lệnh: "Hiện tại, việc cho các ngươi. Hãy đến nhà Lý thẩm, lấy thịt heo bà trộm của mang về đây!"

 

Loading...