Việc thôn đều đồng tình, một ai phản đối. Chỉ Triệu thị và Khương lão thái là trong nhà than ầm ĩ.
Khương lão thái vẫn điều, liệt một nửa nhưng vẫn cố chấp cầm gậy chống, lết đến nhà thôn trưởng kêu om sòm.
"Hai đứa con đều các ngươi đưa quan phủ, ai nuôi đây? Các ngươi cố tình cắt đứt đường sống của , c.h.ế.t đói mà!" Khương lão thái đến sưng đỏ cả mắt, giọng the thé t.h.ả.m thương.
Thôn trưởng sớm quyết định, ai nuôi dưỡng bà nữa. Ông bước ngoài, vẻ mặt nghiêm nghị như sắt đá, lạnh lùng :
"Khương Đại Hải tàn hại , Triệu thị mà báo, coi như đồng lõa. Nể tình ả trực tiếp hại , sẽ báo lên nha môn, nhưng trục xuất khỏi thôn, vĩnh viễn trở !"
"Còn Khương lão thái, già mà tu , bao che cho con trai điều ác, cả thôn khinh bỉ. Hôm nay sẽ đưa bà đến từ đường, bắt bà quỳ hương sám hối để rửa sạch tội , xem như xong chuyện!"
Giọng thôn trưởng lạnh lẽo như băng.
Khương lão thái xong, cả như mất hồn, ngã khuỵu xuống đất.
"Gì cơ?" Bà trợn mắt trắng dã, môi nhợt nhạt còn giọt m.á.u, lắp bắp,"Muốn đưa lên núi chờ c.h.ế.t ư..."
Chẳng là đẩy bà đường c.h.ế.t ?!
Ba chữ "chờ c.h.ế.t" từ năm, sáu chục năm , ngờ nay xuất hiện ở thôn Đại Liễu.
Vượng Phúc xong, tò mò quệt mũi, hỏi,"Ông ngoại, chờ c.h.ế.t là gì ?"
Thôn trưởng chẳng gì, chỉ ngước lên về phía đỉnh núi ở phía nam.
Nhớ năm , khi Nam Kỷ quốc gặp nạn châu chấu, khắp nơi đều đói kém, xác c.h.ế.t đói la liệt. Để giữ lương thực cho lao động, nhiều thôn đưa những lão nhân sáu mươi tuổi trong hang đá núi, đó phong kín cửa hang, để họ c.h.ế.t đói bên trong. Đó chính là "chờ c.h.ế.t".
Cách tàn nhẫn quá mức, thôn trưởng vốn áp dụng với bất kỳ ai trong thôn. Khương lão thái là một kẻ tai họa, thực sự xứng đáng ăn cơm nữa. Nếu quyết với bà, thì sẽ là bất công với nhà Phùng thị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-152.html.]
Thôn trưởng xoa đầu đứa cháu ngoại, thở dài : "Vượng Phúc, ngươi nhớ kỹ, bất kể ai ức h.i.ế.p Nhu Bảo nhà của nó, ngươi cùng ông ngoại bảo vệ họ, ?"
Sau khi Vượng Phúc gật đầu ngây thơ, thôn trưởng nghiêm mặt , hiệu cho mấy đàn ông đến "mời" Khương lão thái lên núi chờ c.h.ế.t. ...
Vài ngày , tuyết vẫn rơi ngừng, phủ trắng xóa cả thôn, sạch sẽ tinh khôi.
Nghe Khương Đại Hải tống giam, buộc tội hãm hại , đợi đến đầu xuân mới xử trảm.
Triệu thị mang theo chút đồ đạc, lóc về nhà đẻ, đến mức mù cả một con mắt.
Còn Khương lão thái, lúc đưa chờ c.h.ế.t, la hét, cào rách da mấy trong thôn. Cuối cùng, thôn trưởng đành trói c.h.ặ.t bà, dùng giẻ nhét miệng, phong kín cửa hang đá.
Từ đó, thôn Đại Liễu thoát một mối họa.
Phùng thị, bao năm chịu ấm ức và oán giận, cuối cùng cũng xả hết, lòng nhẹ nhõm nhiều.
Sau khi việc thỏa, nhà họ Khương cùng lên núi, viếng mộ Khương Đại Sơn. Họ sửa sang nấm mồ, dựng thêm tấm bia đá lớn.
Nhìn ngôi mộ xanh tươi hơn , Tiểu Nhu Bảo ngẩng khuôn mặt trắng trẻo lên, mỉm hân hoan, vỗ vỗ cái bụng tròn trĩnh của .
Quá khứ đau thương, hãy coi như chuyện qua .
Từ nay, nhà họ Khương sẽ những ngày tháng tươi sáng hơn!
Trước mắt, việc quan trọng nhất trong thôn là dọn dẹp nhà cửa, chờ đón Tết.
Năm cũ sắp qua, năm mới sắp đến. Các nhà đều quét dọn sạch sẽ, bỏ sót một góc nào.
TBC
Khắp nơi trong thôn từ đầu đến cuối đều tràn ngập khí Tết, nhà nhà dán giấy đỏ lên cửa sổ, treo đèn l.ồ.ng đỏ rực, vui mừng đón năm mới.