Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:05:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Nhu Bảo trông như chừng một tuổi rưỡi, nhưng chẳng bộ quần áo nào t.ử tế. Con bé chỉ trần truồng quấn trong cái chăn nhỏ, cũng tiện.

Nghĩ thế, Phùng thị lau lau nước mắt, khỏi phòng : "Đợi lát nữa mổ xong con heo, ăn cơm xong, nương sẽ thành bán nốt chỗ thịt heo còn , mua vài thước vải may cho các ngươi ít bộ quần áo mới, thế mới là việc chính."

Nhắc đến chuyện may vá, bản năng của phụ nữ lập tức trỗi dậy. Đám con trai thì ý kiến gì, chỉ Lý Thất Xảo ghé gần cùng Phùng thị bàn bạc.

"Cứ may hai cái áo, rộng một chút, trẻ con lớn nhanh lắm, nếu may vặn thì chỉ mấy ngày chật ngay," Phùng thị tính toán.

Lý Thất Xảo cẩn thận bổ sung: " nương, da cô em chồng còn mềm lắm, may đồ lót bên trong cho con bé chọn vải , loại mềm mịn chút ."

Phùng thị ngừng gật đầu: "Ừ, cái đó may thêm vài cái để đổi, mỗi tắm rửa còn cái sạch mà mặc."

Nhu Bảo cũng là con gái, chăm chút tỉ mỉ, đồ lót cho con bé là loại mới .

Tôn Xuân Tuyết bạc mới kiếm dành một phần cho cô em chồng, trong lòng xót xa, khỏi nắm c.h.ặ.t góc áo, thấp giọng chen : "Nương , Nhu Bảo còn nhỏ xíu, thật ... cũng cần tốn nhiều tiền quần áo như thế."

Phùng thị liền sa sầm mặt.

TBC

"Dù tiêu bao nhiêu cho Nhu Bảo nữa, cũng ảnh hưởng đến bữa ăn của cả nhà!"

"Nói cho ngươi , nhà nghèo túng bao nhiêu năm nay, từ khi khuê nữ về đây, mới gặp vận may thế . Bạc là nhờ con bé mang , tiêu hết lên nó cũng là xứng đáng!"

Khương Phong Niên cũng cảm thấy những sự việc mấy ngày nay ngẫu nhiên, chắc hẳn là mang đến vận may!

Hắn cau mày : "Trong nhà chỉ một , bạc để dành cho thì để dành cho ai? Mấy việc tới lượt ngươi lo, về lắm lời nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-15.html.]

Tôn Xuân Tuyết đỏ mặt, lui sang một bên, trong lòng nghẹn ngào vui.

Lúc , Tiểu Nhu Bảo giường đất, thấy nương may cho quần áo mới, đôi mắt nàng sáng lên, hớn hở bò mép giường, nghiêng nương.

Trước ở Thẩm phủ, đám hạ nhân thấy nàng phiền phức, chỉ ném nàng phòng chất củi nuôi thả, từng cho nàng quần áo mà dùng.

Cuối cùng cũng thể bộ xiêm y che , Tiểu Nhu Bảo chờ mong vô cùng, đôi má tròn hồng hào phấn hồng cả lên. Trong đầu nàng hiện hình ảnh những tấm vải dệt đủ sắc mà nàng từng thấy ở Thẩm phủ.

Những loại vải màu hồng phấn, tím nhạt, nàng đều thích. Có loại còn hoa văn chìm, sống động như thật, nếu mặc lên thì chắc chắn là xinh lắm.

Tiểu Nhu Bảo tuy còn bé xíu, nhưng chút lòng yêu cái . Nàng phấn khởi đến mức hai chân khua qua đầu, đang định thì chợt thấy bộ quần áo bạc màu, xù xì Phùng thị.

Nương mặc đồ cũ quá .

Hơn nữa còn rách nữa...

Gương mặt nhỏ của Tiểu Nhu Bảo khẽ cau , trong lòng chợt dâng lên niềm xót xa dành cho nương.

"Lạnh, oa cần nhiều xiêm y !" Nàng nhanh ch.óng lắc đầu như cái trống bỏi.

"Không cần lãng phí bạc, Nhu Bảo chỉ cần một bộ thôi là đủ mặc ... Lạnh cũng nên một bộ, chúng cùng mặc." Tiểu Nhu Bảo ăn no nên giọng rõ ràng, vang dội, âm điệu non nớt nhưng đầy kiên quyết.

Nghe con gái còn nhỏ như nghĩ cho , Phùng thị ngây một lúc, đó trong lòng như tan chảy thành dòng nước ấm.

"Nhu Bảo của nương thật là thương nương ?" Phùng thị , mắt cong lên, ôm con gái lòng."Con ngoan của nương, yên tâm , nương đồ mặc mà. Đợi đến khi nhà khấm khá hơn, nương sẽ cho một bộ mới."

 

Loading...