Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-01-08 14:15:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa lời , thôn trưởng cùng các hương đỏ mặt giận dữ.

Dám mắng Tiểu Nhu Bảo?

Dám sỉ nhục tiểu trưởng lão tôn quý nhất của cả thôn?

đ.á.n.h cho một trận mà!

TBC

"Con mụ già thối tha, miệng lưỡi ghê tởm, mắng c.h.ử.i ai đấy!" Lưu bà t.ử lập tức vứt giẻ lau xuống đất, xắn tay áo hô lên: "Các hương , như thế đáng đ.á.n.h ?"

"Đáng!"

"Đánh!"

Tiếng hô hưởng ứng vang lên, ai nấy liền cầm theo gậy gộc, chổi bện, xông thẳng về phía con Khương Đại Hải.

Đám phụ nữ xông cấu xé Khương lão thái, trong khi đám đàn ông thì túm lấy Khương Đại Hải mà đ.ấ.m đá nương tay.

Đến khi trận đòn kết thúc, Khương Đại Hải m.á.u mũi chảy ròng, Khương lão thái mặt mày đầy vết bầm, chiếc quần đỏ cũng xé rách tan nát.

Hai con chạy cũng , chỉ còn cúi đầu xin tha mạng.

Nhìn cảnh tượng t.h.ả.m hại của bọn họ, Tiểu Nhu Bảo khẽ nhếch miệng , để lộ hàm răng trắng như ngọc. Trận đòn hôm nay chỉ là khúc dạo đầu thôi. Đêm nay, nàng còn cho bọn họ "nếm mùi" thế nào là thực sự đau khổ. Khi , mới là lúc họ trả giá!

Nghĩ thế, Tiểu Nhu Bảo tỏ từ bi, bước tới ngăn .

"Thôi, đừng đ.á.n.h nữa! Các ngươi xem, hai bọn họ chẳng khác nào hai con ch.ó, kêu la t.h.ả.m thương thật." Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, vẻ thương xót.

Nói xong, nàng "vô tình" dẫm một cái lên ngón tay của Khương lão thái, khiến bà hét lên còn t.h.ả.m hơn tiếng lợn chọc tiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-148.html.]

Thấy m.á.u sắp b.ắ.n lên Tiểu Nhu Bảo, mới chịu dừng tay, từng vuốt n.g.ự.c khen ngợi rằng Tiểu Nhu Bảo quả là một đứa trẻ nhân hậu, thương .

Tiểu Nhu Bảo ngọt ngào, giơ khuôn mặt phúng phính lên , nắm tay và các ca ca trở về nhà, chuẩn cho kế hoạch đêm nay.

Về đến nhà, việc đầu tiên Tiểu Nhu Bảo là xin Phùng thị một bộ áo cũ của Khương Đại Sơn. Sau đó, nàng cẩn thận kiểm kê cống phẩm.

Có lẽ vì sắp đến Tết, nên các hương hào phóng vô cùng. Không ít còn dâng lên cả đầu heo, thịt bò, thịt nai cùng đủ loại đồ lễ.

Vì ở vùng đất phía bắc, con trâu vốn coi là đầu tàu trong việc cày cấy, nên luật pháp cho phép dân g.i.ế.c mổ trâu bừa bãi để ăn. Chỉ một ít phía nam sống bằng nghề nông mới câu nệ điều .

Tiểu Nhu Bảo dù thèm, nhưng đành nhịn, tạm thời động đến thịt trâu. Nàng nhanh ch.óng gom góp các món cống phẩm, chọn lấy phần cần thiết, mang tất cả hầm cất .

Xong xuôi, Tiểu Nhu Bảo xếp bằng đầu giường đất, nhắm mắt , gọi đến "Nhị quỷ".

Chỉ trong nháy mắt, hai bóng đen lướt tới, dán ngay bên cửa sổ. Tiểu Nhu Bảo rằng từ khi Khương Đại Hà bắt , hai tên oan hồn vẫn quanh quẩn trong thôn. Ngoài việc thi thoảng quấy rối Khương lão thái, chúng chẳng gì đáng kể.

Nàng nghiêng đầu cửa sổ, đôi mắt chớp chớp hai cái, hai hồn ma run rẩy vì sợ. Dù giờ nàng chỉ là một tiểu tiên t.ử hạ phàm để rèn luyện, mang dáng vẻ nhút nhát dễ thương, nhưng nếu nàng , bóp c.h.ế.t chúng vẫn chỉ là chuyện nhỏ, nên chúng nào dám manh động.

Tiểu Nhu Bảo dùng bạo lực uy h.i.ế.p, bèn thoải mái thả chân trần, nhoẻn miệng , vẻ thiện.

"Ta chút việc nhỏ cần nhờ các ngươi giúp đỡ, đêm nay, các ngươi phép từ chối nhé."

Nói xong, nàng vung tay ném bộ áo cũ của cha phía cửa sổ.

Với giọng ngọt ngào, nàng thì thầm thêm vài câu, khiến hai hồn ma gật đầu lia lịa. Chúng nhanh ch.óng biến mất cùng với bộ áo, để chút dấu vết nào.

Phùng thị lúc đó đang bận rộn đun nóng giường đất ở gian ngoài. Nghe thấy tiếng chuyện từ trong phòng, bà tò mò bước quanh.

"Khuê nữ, trong phòng chỉ mỗi con thôi mà, con chuyện với ai thế?"

 

Loading...