Thôn trưởng , bật ha hả, vỗ mạnh nồi.
"Quan tâm gì bối phận với chả bối phận! Nàng gọi thì gọi, các ngươi đừng ý kiến! Chỉ cần Tiểu Nhu Bảo vui, dẫu bảo gọi nàng là gia gia, là tổ tông, cũng chiều hết!"
Mọi xong, ai nấy đều phá lên , tiếng rộn ràng khắp nơi.
Phùng thị mà trong lòng đắc ý, với vẻ "Các ngươi cứ chiều chuộng nó !", vui sướng vô cùng.
Vượng Phúc thấy ông ngoại đang vui, bèn thè lưỡi trêu: "Hắc hắc, ông ngoại, con còn lớn hơn Nhu Bảo bốn năm tuổi đấy. Hay là ông thử gọi con một tiếng 'tổ tông' cho oai!"
Thôn trưởng phun một khói trắng, cầm cái tẩu gõ mạnh m.ô.n.g nó: "Thằng nhãi , hai ngày chỉnh đốn là trèo lên mái nhà lật ngói hả!"
Vượng Phúc nhảy cẫng kêu oai oái, cho cả đám lớn nghiêng ngả, tiếng vang động cả khu lão nhân đường.
lúc đó, từ nhà đại phòng bên đột nhiên vang lên tiếng la hét inh ỏi.
"Trời ơi là trời! Ai cho phép các ngươi động nhà !"
"Đây là nhà lớn của Khương gia , các ngươi dựa cái gì mà mang cho lũ lão bất t.ử ở chứ!"
Nghe thấy tiếng huyên náo, Khương lão thái nhanh ch.óng sai Khương Đại Hải tới rõ sự tình. Vừa thấy lão Lý và mấy đang dọn dẹp, bà mặt mũi tái xanh, hốt hoảng vô cùng.
Khương Đại Hải cũng chạy đến, mặt đen như than, lớn tiếng quát: "Thôn trưởng, các ngươi đây là ý gì? Dù nhị xảy chuyện, thì đây vẫn là nhà của Khương gia chúng . Dựa mà các ngươi dám động !"
Tiểu Nhu Bảo sớm dự liệu , bèn khẽ kéo nhẹ tay áo của thôn trưởng.
Thôn trưởng hiểu ý, buông Vượng Phúc , từ trong túi áo bông lấy một tờ giấy thôn quy, đưa cho Khương Đại Hải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-147.html.]
"Dựa ? Dựa cái đây!" Thôn trưởng chắc nịch."Khương Đại Hải, ngươi từng học vài năm tư thục, chữ thì tự ."
TBC
Khương Đại Hải vội vàng cầm lấy, thấy tờ giấy trắng mực đen rõ ràng ghi năm điều thôn quy.
Bốn điều đầu là quy định từ lâu trong thôn, nhưng điều cuối cùng là mới thêm gần đây.
"Nếu trong thôn ai dính dáng tới án mạng, ô uế phong tục thôn làng, thì nhà cửa, đất đai... đều sung công thôn!" Khương Đại Hải xong, trợn tròn mắt, dám tin mắt .
" , quy củ thì lập nên phép tắc . Tờ thôn quy là do hội đồng trong thôn mới định ." Thôn trưởng lạnh lùng , ánh mắt chằm chằm ."Giống như Khương Đại Hà, nhà cửa và tài sản đều thuộc về sở hữu của thôn."
Khương Đại Hải thấy nét mực giấy còn mới tinh, rõ ràng là mới thôn trưởng nhờ Trương tú tài xuống.
Hắn tức đến phát run, giọng lạc : "Thôn trưởng, các ngươi thế là ỷ thế h.i.ế.p ! Tại các ngươi đây là quy củ, thì cả thôn tuân theo chứ!"
Thôn trưởng nghiêm mặt, lạnh lùng đáp:
"Nếu thôn tộc hội, thì lập nó để gì!"
"Nếu ngươi tuân thủ quy củ , thì cứ dọn khỏi Đại Liễu thôn, tìm nơi nào ý mà ở!" Thôn trưởng nghiêm giọng.
Ở Nam Kỷ quốc, việc tranh chấp giữa dân làng, quan trong thành vốn can thiệp. Chính điều đó khiến uy quyền của thôn trưởng và hội đồng tộc trưởng càng trở nên vững chắc, đôi khi còn lớn hơn cả pháp luật.
Khương Đại Hải nào dám cãi thôn trưởng. Khương lão thái thì tức đến mức như thổ huyết, tay bấu c.h.ặ.t lấy vai con trai, ánh mắt đầy căm phẫn về phía Phùng thị và Tiểu Nhu Bảo, mắng c.h.ử.i om sòm:
"Cướp nhà của , chắc chắn là do con nha đầu c.h.ế.t tiệt đó và mụ quả phụ bày trò! Thôn làng sắp tiêu ! Đường đường là trưởng lão mà để cho một đứa trẻ con và một đàn bà quyết định. Sao sấm sét đ.á.n.h c.h.ế.t cái thứ xằng bậy !"