Thế là đồng lòng giúp đỡ, ai nấy cầm chổi, giẻ lau, múc nước, quét dọn nhà cửa cho sạch sẽ. Phùng thị thấy quét dọn cần quá đông , bèn dẫn hai con dâu giúp lão Lý và mấy cụ ông đem chăn đệm phơi.
Thôn trưởng, Khương Phong Niên cùng vài thanh niên trai tráng khác thì điều động xe lừa, giúp các cụ chuyển đồ đạc từ nhà cũ đến. Trương tú tài cũng dẫn mấy đứa trẻ trong làng, hăng hái vận củi gỗ đến Lão Nhân Đường.
Mọi bận rộn nhưng vô cùng vui vẻ, chỉ Tiểu Nhu Bảo là rảnh rỗi. Bé học theo thôn trưởng, chắp tay lưng, nhấc m.ô.n.g nhỏ, uốn éo khắp nơi như một bà cụ non, thị sát từng việc.
Dù công việc vất vả, nhưng hễ ai đầu thấy bé con đáng yêu như Tiểu Nhu Bảo, trong lòng liền thấy ngọt ngào như tiếp thêm động lực, ai nấy đều hăng hái việc, lòng tràn ngập niềm vui.
"Nhìn Nhu Bảo xem, đáng yêu thế , ai mà quý, nếu thể nhận con gái thì thật là ." Dương Điền Mai lau mồ hôi trán, cảm thán một tiếng.
Trương tú tài nhoẻn miệng , vẻ mặt chân thật và mộc mạc.
"Có một cô con gái như , cũng dám mơ. Chỉ mong Nhu Bảo lớn thêm chút nữa, nếu thể đến học đường trong thôn, để dạy nàng chữ, thầy của nàng, thì thật là phúc lắm!"
Nói đến đây, Trương tú tài khỏi ngậm ngùi: "Chỉ là mấy năm tới đây, học đường trong thôn còn thể duy trì ..."
Vì ở Đào Nguyên thôn xảy nhiều chuyện, đến lúc học đường mở thì lũ trẻ cũng vắng một nửa.
Sợ rằng sẽ biến cố, Trương tú tài khỏi lo lắng yên.
Nhìn vẻ mặt u sầu của ông, Tiểu Nhu Bảo khẽ lắc cái đầu nhỏ xinh.
Yên tâm , chỉ cần nàng ở đây, trong thôn bất kể là học đường nhà dưỡng lão, đều sẽ duy trì . Nếu thể nghĩ thêm cách gì để học đường và nhà dưỡng lão thêm nguồn thu, giúp nuôi sống Trương tú tài cùng mấy ông bà già trong thôn, thì càng .
Trong lòng Tiểu Nhu Bảo dần dần nảy ý định phát triển thôn làng.
Lúc , Dương Điền Mai thấy con trai , Vượng Phúc, đang tới.
Bà liền vội vàng gọi nó về nhà một chuyến.
"Con , trong rương mấy gói đường bí đao mua để dành Tết, con mau lấy một gói mang đây, cho Nhu Bảo ăn."
Vượng Phúc đến đường bí đao còn giấu trong nhà, liền nuốt nước miếng thèm thuồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-146.html.]
Nó chạy nhanh về nhà như gió cuốn, chân như bén lửa.
Mang đường trở , Dương Điền Mai thấy Vượng Phúc ăn mất nửa gói, tức đến mức suýt đá cho nó một cái, vội vàng đưa nửa gói còn cho Tiểu Nhu Bảo.
"Hảo hài t.ử, con mau cầm lấy mà ăn, ăn hết thì dì mang cho một gói khác."
Tiểu Nhu Bảo vui vẻ cầm một viên đường cho miệng, vị ngọt lập tức lan tỏa, cả cái miệng nhỏ xinh ngọt ngào thơm phức.
"Cảm ơn Điền Mai dì!" Nàng cao hứng nhảy cẫng lên, giọng còn ngọt ngào hơn cả viên đường.
Dương Điền Mai , mừng đến sắp ngất.
Trời ơi, Nhu Bảo gọi bà là "dì" , còn với bà nữa kìa!
Lưu bà t.ử cùng Trương tú tài và thấy thì ai nấy đều bỏ hết việc trong tay, vội vã chạy về nhà.
Lát , họ mang đến đủ thứ nào là kẹo, hạt dưa, tranh nhét tay Tiểu Nhu Bảo, chỉ mong cũng nàng gọi một tiếng.
Tiểu Nhu Bảo ôm một đống đồ ăn đến nỗi suýt xuể, miệng rạng rỡ, ngoan ngoãn gọi từng một cách lễ phép.
"Hắc hắc, tú tài thúc!"
"Lưu nãi nãi!"
"Lý gia gia!"
TBC
Mọi nàng gọi thì ai nấy mặt mày hớn hở, vui mừng vô kể.
Mỗi đều "Ai ai ai!" đáp lời, đến nỗi miệng khép .
Khương Phong Niên thấy thì nhịn : "Ta còn đang gọi thôn trưởng là thúc đây, thế mà gọi Điền Mai là dì, gọi thôn trưởng là gia gia, bối phận đúng là lộn xộn cả !"