Tiểu Nhu Bảo Lý gia gia, hiểu rõ lão là tự trọng, nhờ vả ai. Nghĩ ngợi một chút, bé bèn nghiêm trang : "Thôn trưởng gia gia, để các ông ở cùng một chỗ, chăm sóc lẫn ?"
Bé tiếp: "Dù năm họ, trừ Trương bá thì đều thể tự chăm sóc bản . Nếu sống cùng , thể hỗ trợ , thêm niềm vui tuổi già. Như lỡ sự cố như chuyện cháy nhà, cũng đến nỗi ai phát hiện."
Thôn trưởng xong, ngạc nhiên mở to mắt. Quả nhiên, đây là một ý !
Lúc , Tiểu Nhu Bảo tiếp tục suy nghĩ, đề xuất: "Theo ý con, thôn lập một *Lão Nhân Đường*, để các cụ ông cụ bà cần hỗ trợ thể cùng sống chung?"
Bé giải thích: "Nếu gì các cụ nổi, hoặc cần giúp đỡ, như giặt chăn đệm, vá áo bông, thì thể nhờ trong thôn giúp. Đương nhiên giúp công, các cụ thể dùng kỹ năng của để đổi . Như Lý gia gia giỏi mềm da thú và sửa sang mộ phần, hương trong làng chắc chắn lúc cần đến."
Ba chữ "Lão Nhân Đường" thốt , Phùng thị và thôn trưởng đều ngạc nhiên, ánh mắt sáng rỡ. Nếu thôn học đường cho bọn trẻ, thì thể lập một nơi dành riêng cho già? Có nơi để các cụ nương tựa, tuổi già cũng an vui – đây mới là cuộc sống mà một thôn làng nên !
TBC
Lão Lý xong cũng vui vẻ gật đầu liên tục. Hàng ngày ở nhà một thì quạnh quẽ bao, nếu thể sống chung với những bạn già, ban ngày cùng đ.á.n.h cờ, việc lặt vặt, ban đêm uống rượu, tán gẫu thì chẳng vui vẻ hơn gấp bội ?
"Ta thấy thế là , cho chúng mấy lão già ở chung với cũng vui!" Lão Lý còn chút tức giận nào, ha hả, gõ cây gậy xuống đất mà .
Lão Trương, tuy con cái, nhưng cũng vô cùng phấn khởi, phụ họa: "Không hổ danh là Tiểu Nhu Bảo của , câu nào cũng lý. Thôn trưởng, cũng thấy đây là ý thật sự!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-145.html.]
"Được, thì sẽ lập một Lão Nhân Đường." Thôn trưởng rạng rỡ, những nếp nhăn mặt đều giãn : "Để lão Lý cùng ở chung, cũng còn lo lắng cho đám già sống một nữa."
Sau khi hội tộc thôn nhất trí đồng ý, các cụ ông góa vợ trong thôn đều háo hức trông chờ Lão Nhân Đường sớm thành lập. Mọi ai nấy đều vô cùng hài lòng!
Chỉ là, vấn đề khó xử duy nhất mắt là chọn nhà nào để Lão Nhân Đường. Mấy ông lão sống một , nhà cửa nhỏ bé, đủ chỗ cho năm ở cùng . Còn nếu xây từ đầu thì trong thôn lẫn các cụ đều đủ sức lo liệu chi phí.
Khi thôn trưởng đang trăn trở, Tiểu Nhu Bảo sớm nghĩ một kế hoạch. Nhà của nhị phòng nhà họ Khương giờ bỏ trống, chẳng là căn nhà lớn nhất trong thôn ? Dùng nó để Lão Nhân Đường thì quá hợp lý!
Nghĩ đến chuyện chắc chắn sẽ khiến Khương lão thái tức giận đến hộc m.á.u, Tiểu Nhu Bảo đắc ý chống nạnh, tay nhỏ vung lên, lệnh cho thôn trưởng ngay.
Nhà của nhị phòng rộng lớn vô cùng, chính phòng cộng thêm hai dãy sương phòng đông và tây, tổng cộng đến mười một gian nhà. Chưa kể còn hai gian phòng phụ ở hai bên. Thôn trưởng xem xong, mặt mày phấn khởi, hài lòng đến mức những nếp nhăn mặt đều giãn hết : "Không chỉ lão Lý bọn họ, nếu thêm trong thôn cần chỗ ở, nơi cũng đủ rộng để dung nạp."
Phùng thị đếm đếm đầu ngón tay, mỉm : "Quả thật , tính cũng đủ chỗ cho mười lăm, mười sáu nữa chứ."
Ngôi nhà đúng là tuyệt vời. Gian nhà sáng sủa, sân vườn rộng rãi, thậm chí còn cả một gian bếp riêng. Chỉ điều lâu ở, nên trong nhà bám bụi và vài góc mạng nhện giăng.