Nhìn thấy bộ dạng nản lòng của lão, bà con trong thôn đều khỏi chạnh lòng. Thôn trưởng liền bảo lão Lý qua nhà ngủ tạm một đêm, đợi đến sáng sẽ bàn bạc xem nên an trí cho lão thế nào.
Sáng hôm , thôn trưởng triệu tập các vị trưởng lão trong tộc đến học đường để bàn chuyện giúp đỡ lão Lý. Vốn dĩ lão Lý cũng là một trong những bậc trưởng lão trong làng, nên thôn trưởng nhất quyết lão mặt tại buổi bàn luận .
TBC
Khi Phùng thị bế Tiểu Nhu Bảo đến nơi, thôn trưởng, lão Trương và lão Lý đều khỏi bé ngoan bảo nhỏ xinh , ánh mắt tràn đầy thương yêu. Thôn trưởng liền hiệu cho Phùng thị đặt Nhu Bảo lên ghế , vì đây lời định rằng Tiểu Nhu Bảo sẽ xem là bảo bối của cả làng. Phùng thị ngại ngùng thoái thác, nhưng Nhu Bảo thì híp mắt, tự tin lên chỗ phía .
Khi nhắc đến chuyện của lão Lý, thôn trưởng khỏi thở dài. Giúp lão Lý sửa căn nhà cháy chẳng việc khó, nhưng tuổi tác của lão cao, ở một ai chăm sóc, thôn trưởng thật lo rằng sẽ chuyện ngoài ý xảy . Hơn nữa, tết nhất cận kề, trong làng chẳng thể huy động đủ ngay lúc .
Nhớ năm , lão Lâm ở thôn Tây cũng rơi cảnh tương tự, một ở nhà nhóm lửa giường đất, chẳng may ngủ quên, suýt nữa để lửa bén giường mà mất cả mạng. Nghĩ đến cảnh các ông lão bà lão goá bụa sống một , thôn trưởng càng thêm lo lắng.
Lão Lý thấy thôn trưởng và bà con ai cũng nhọc lòng vì , bèn xua tay : "Thôn trưởng, chuyện của cần phiền thôn làng . Ta là một lão già cô độc, cũng thể nương tạm vài đêm, cùng lắm thì mắt cứ ở tạm đây, trong học đường cũng ."
Nghe , thôn trưởng liền xua tay phản đối: "Học đường giường đất, ngươi thể ở ? Lão Lý, thể ngươi thế , đừng những chuyện viển vông nữa!"
Dứt lời, thôn trưởng trầm ngâm, tiếp: "Trong thôn chúng cũng mấy vợ con, sống một , lúc khỏe thì , nhưng khi cần cũng phần bất tiện. Ta đang nghĩ, là đợi sửa nhà xong, thử xem tìm trẻ nào thể thường xuyên ghé qua chăm sóc ngươi."
Vừa thôn trưởng nhắc đến chuyện , lão Lý chống gậy, lập tức bật dậy, mặt đỏ bừng: "Thế ! Ta tuy già , nhưng thể còn cứng cáp, phiền khác chăm sóc chứ? Nếu đến mức , thà cầm bát ăn xin, chứ thành gánh nặng cho trong thôn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-144.html.]
Nhớ thời trai trẻ, lão từng hiên ngang lẫm liệt thế nào, lão Lý giờ đây cảm thấy vô cùng hổ, sợ rằng già yếu trở thành gánh nặng cho làng.
Thôn trưởng thấy lão kích động quá, vội xoa dịu: "Ngươi gì lo lắng chứ?"
Thôn trưởng tiếp lời, giọng điệu ôn tồn: "Ta là quyết định , chẳng là hỏi qua ý kiến của Nhu Bảo . Chẳng qua cũng lo cho ngươi, lỡ như hôm qua ngươi kịp chạy ngoài, thì ?"
Lão Lý tức tối, thổi râu phì phì, kiên quyết chịu nhận sự chăm sóc của khác. Dù gì, ông cũng trở thành gánh nặng cho làng.
Thôn trưởng thấy thế, đành sang Tiểu Nhu Bảo, nhẹ giọng: "Ngoan Bảo Nhi, ngươi thấy thế nào? Ngươi vài lời, may Lý gia gia chịu ."
Tiểu Nhu Bảo phồng má, đôi mắt tròn xoe xoay vài vòng, bĩu môi hỏi: "Thôn trưởng gia gia, trong thôn còn nhiều ông lão bà lão ở một , ai chăm sóc nữa ?"
Thôn trưởng gật đầu: "Có chứ! Nào là lão Lâm, Trương bá, Xuyên Tử, lão Giang, và cả Lý gia gia của ngươi, tính cũng năm ."
Những đều là góa vợ, sống một trong cảnh tuổi già chân tay chậm chạp. Chỉ Xuyên T.ử là trẻ hơn một chút, nhưng đầu óc nửa khôn nửa dại, cuộc sống càng khó khăn. Còn Trương bá, lão Lâm và lão Giang đều từng trải qua nạn đói châu chấu 50 năm , nhà cửa nghèo xác xơ, suốt đời lấy vợ, cuối cùng thành đơn độc.