Nghĩ đến chuyện cũ, Phùng thị càng cảm thấy Đại Sơn thật thiệt thòi. Vì thế, nàng quyết định chiều nay sẽ lên núi thăm , về bàn kế hoạch tu sửa.
Cả nhà chuẩn lên núi, chỉ để Tứ Ca ở nhà trông nhà và trông cháu. Tiểu Nhu Bảo chịu ở , cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y áo mà nài nỉ,"Mẹ ơi, con cũng theo mà!"
Phùng thị lo đường núi khó , sợ con ngã và lạnh cóng, nên chỉ khẽ rút tay áo và lắc đầu. Tiểu Nhu Bảo thấy liền bĩu môi, mắt ầng ậc nước, đầy trách móc.
"Nhu Bảo thăm cha mà! Sao cho con gặp cha?" – Bé con nũng, đá nhẹ chân .
Cả nhà khuôn mặt ngây thơ của Tiểu Nhu Bảo mà lòng như tan chảy. Tôn Xuân Tuyết đặt tay lên n.g.ự.c, chép miệng bảo: "Mẹ, cho con bé . Cha mà con gái đến thăm chắc hẳn sẽ vui hơn là sửa mộ cho đấy!"
TBC
Phùng thị cũng cưỡng dáng vẻ tủi của con gái, đành bảo con đến và bế nàng cùng.
Phần mộ tổ tiên nhà họ Khương ở sườn tây ngọn núi. May mắn tuyết rơi lâu, đường vẫn đóng băng, nên vẫn còn tạm . Khi cả nhà Khương đến nơi, lòng ai nấy đều dâng lên một nỗi buồn man mác.
"Đại Sơn..." Phùng thị khẽ gọi, mắt đỏ hoe.
Tiểu Nhu Bảo chăm chú nấm mộ nhỏ, tay bé xíu từ trong túi áo thò , định bụng chào cha một tiếng, dù từng gặp mặt bao giờ. bỗng nhiên, nàng nhăn mũi .
Ơ? Không bảo cha nàng là vì lao lực quá độ mà trượt chân ngã xuống núi ? nấm mồ , qua gì đó đúng...
Tiểu Nhu Bảo c.ắ.n ngón tay nhỏ xíu đang lạnh buốt, khẽ lắc đầu suy nghĩ, cẩn thận quan sát xung quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-141.html.]
Thông thường, đất mộ phần sẽ hòa lẫn giữa khí lành và khí dữ. tại quanh mộ cha chỉ cảm nhận khí âm u, hề lấy một chút thanh khí?
Chẳng những thế, xung quanh mộ cỏ dại mọc lan tràn, nhưng duy chỉ khu vực quanh mộ cha trơ trọi, một ngọn cỏ nào bén rễ.
Nhìn quanh khu mộ, Tiểu Nhu Bảo phát hiện gốc táo dại vốn mọc xanh cạnh mộ nay thành một khúc gỗ khô, chẳng còn chút sức sống nào, xung quanh tỏa một vẻ u ám c.h.ế.t ch.óc. Bé cảm thấy chuyện thật điều kỳ lạ. Chỉ c.h.ế.t oan khuất mới khiến cho đất trời xung quanh mộ phần biến thành như !
Cả nhà họ Khương nhanh ch.óng cúng bái xong cho Khương Đại Sơn. Khương Phong Niên cùng các dập đầu khấn vái, còn Tôn Xuân Tuyết và Lý Thất Xảo thì bày thức ăn cúng dọc hai bên mộ phần.
Phùng thị bên mộ, nhớ cảnh nhà giờ đủ đầy, trong bồ lúa chất đầy gạo, quần áo lành lặn ấm áp, bà rưng rưng nước mắt, khẽ khấn thầm: "Đại Sơn, giờ nhà cửa ấm no, con cái đều ăn no mặc ấm. Ta cũng coi như phần nào thể yên lòng với ngươi . Ngươi nếu suối vàng , thì cũng hãy an lòng mà ."
Lời dứt, một cơn gió lạnh lướt qua, khiến nước mắt Phùng thị bay theo chiều gió. Nhìn thấy sắp , lòng Tiểu Nhu Bảo cũng quặn thắt, bé vội giơ bàn tay nhỏ che mặt , dùng hết sức mà lau nhẹ đôi mắt bà.
"Mẹ, đừng , đừng nhé! Để Nhu Bảo ôm một cái nào!" – Giọng của bé ngọt ngào như mật.
Phùng thị con gái xoa đến mắt cay xè, nhưng cũng bật mà cố ngăn dòng lệ, ôm lấy bé và hôn lên má con."Mẹ nữa. Có Nhu Bảo ở đây, dù chuyện gì buồn lòng, chỉ cần con là nỗi buồn đều tan biến hết."
Nói , bà con gái mà nở nụ , lòng cảm thấy khuê nữ đúng là ánh nắng nhỏ của cả nhà, cho tâm hồn ấm áp, xua tan hết u ám.
Sau khi mộ phần của Khương Đại Sơn thêm nữa, cả nhà họ Khương ai nấy đều lau khô nước mắt, cùng xuống núi.