Nghĩ , Tiểu Nhu Bảo mới ngước đôi mắt long lanh, bắt đầu ngắm căn nhà mới.
Nhà của Khương gia là ngôi nhà trệt chỉ ba gian phòng nhỏ, chỉ chật hẹp mà còn xà nhà thấp, ngói cũng dột nát, trông thật đơn sơ.
Trong phòng ngoài vài cái nồi, bát, gáo, bồn, chỉ hai cái chum gạo, chẳng còn trang trí gì khác.
Đáng lo nhất là chum gạo sớm trống rỗng, sạch sẽ đến mức còn một hạt, chỉ còn nửa túi bột ngô treo xà nhà, xem đây là nguồn lương thực duy nhất của cả nhà.
Tiểu gia hỏa cúi đầu sang bệ bếp.
Buổi sáng mới ăn xong, vẫn còn chút đồ ăn đặt đó. Ngoài cái bánh ngô cứng như đá, thể đập vỡ đầu , thì chỉ còn mấy miếng dưa muối hâm hâm đến sắp rã . Đó là phần để dành cho buổi trưa tiếp tục ăn.
Tiểu Nhu Bảo , đôi mắt cay cay.
Nhà nghèo quá thật .
Vậy mà nhị tẩu còn cố để dành phần sữa cho uống...
Tiểu Nhu Bảo cảm động, trong lòng giúp đỡ gia đình một chút.
Vừa nghĩ như , bỗng "ầm" một tiếng, hai nén bạc lớn chợt xuất hiện trong tay nàng!
Tiểu Nhu Bảo vui sướng đến phun cả nước miếng lên nhị tẩu.
Đây là các vị thần tiên cống phẩm cho nàng!
Vốn là phúc tinh tiên t.ử, chuyện nhận cống phẩm đối với nàng là điều quen thuộc. Chỉ là khi còn ở Thẩm phủ, nàng dám dùng, sợ phát hiện lợi dụng để phát tài. Cho nên dù đói khát, Tiểu Nhu Bảo cũng chỉ lén trong ổ chăn, mơ màng cống phẩm chảy nước miếng.
bây giờ thì khác .
Giờ nàng gia đình mới, trong nhà đều yêu thương nàng, ai ý hại nàng cả.
Nàng cuối cùng cũng thể đường hoàng mà nhận cống phẩm.
Nén bạc nặng trĩu ép tay nhỏ của Tiểu Nhu Bảo đến đau, nàng c.ắ.n môi, ôm c.h.ặ.t lấy vai nhị tẩu, đôi tay nhỏ xíu suýt nữa cầm nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-14.html.]
Vì , lúc nhị tẩu để ý, nàng lén đưa tay , nhẹ nhàng ném hai nén bạc sọt củi bên bếp.
Một lúc , Tôn Xuân Tuyết lấy củi đun nước.
Vừa thò tay sọt, nàng liền chạm vật gì lành lạnh, kỳ lạ . Lật đám củi lên xem, nàng kinh ngạc thấy hai nén bạc trắng bóng, sáng loáng gọn trong sọt. Tôn Xuân Tuyết sợ đến mức bệt xuống đất, suýt chút nữa tưởng hoa mắt.
"Đây... đây là gì ? Nương, đại ca... Sao trong sọt củi nhà bạc!"
Phùng thị thấy cũng giật !
Nàng vội vàng c.ắ.n thử bạc, hô lên: "Bạc thật! Sọt củi là ai đem về ?"
"Là lão tứ với lão ngũ hôm qua lên núi nhặt về." Lý Thất Xảo tròn mắt đáp.
Phong Cảnh và Phong Miêu đờ ở cửa, đến cũng ngây , mãi vẫn hết bàng hoàng.
"Có khi nào nén bạc kẹt sẵn trong cây củi, hai đứa nhỏ để ý nên mang về luôn." Khương Phong Hổ từ ngoài bước .
Phùng thị nắm c.h.ặ.t hai nén bạc, tim đập thình thịch.
Nhà thật lạ, nào là lợn rừng đến nén bạc, chăng là trời ban phước cho nhà ?
Một nén bạc trị giá hai mươi lượng, hai nén là bốn mươi lượng! Có bạc , trong nhà còn lo cái ăn cái mặc nữa!
Khương Phong Hổ xoa xoa đầu ngón tay, kích động thôi: "Nhà cả năm bán lương thực mới ba lượng bạc, còn hai nén bạc ngang bằng với bảy tám năm thu hoạch lúa của !"
Khương Phong Niên đá nhẹ một cái chân Khương Phong Hổ.
TBC
"Ta thấy ngươi nửa năm học đường coi như học phí đổ sông đổ bể, chỉ ngón tay mà ngón chân của ngươi cũng chẳng khác nào phế bỏ. Nói bảy tám năm cũng còn nhẹ, chứ so còn xứng với mười năm công sức chứ!"
Nghe , tức thì phì .
Phùng thị đến rơi nước mắt, vội vàng cất hai nén bạc đáy hòm, giấu cho thật kỹ.
Giờ trong nhà chút của để dành, Phùng thị nghĩ ngay đến cô con gái nhỏ.