Trừ phi một lý do duy nhất: khi rơi xuống nước, kẻ đó cố ý dùng sức để ngã mạnh, thành mới đập đầu xuống nước với lực mạnh như .
Nghĩ đến vị trí mà tiểu chủ t.ử , Trịnh ma ma cảm thấy bất an. Bà đưa mắt liếc xung quanh, sớm phát hiện đám gì đó , liền xoa xoa đôi bàn tay già cỗi. Xem , đôi tay lão luyện một nữa tung hoành giang hồ, để đập cho chúng gãy răng!
Lúc , Tiểu Nhu Bảo lấy mấy món điểm tâm quý từ đám đồ cống phẩm, bóp nát đút cho đàn cá vàng, cảm thấy nhàm chán nên rời .
Trịnh ma ma cố nén lửa giận, cúi ghé sát tai nhỏ: "Tiểu chủ t.ử, ngài cẩn thận, chỉ sợ chúng đang theo dõi."
"Sao?" Tiểu Nhu Bảo thoáng sửng sốt.
Trịnh ma ma : "Vừa mụ bà t.ử ngã xuống hồ, hẳn là nhắm ngài. Chẳng qua là ngài tránh kịp, nên mới thành tự thương."
"Có điều, xung quanh bốn, năm mụ nữa, dường như vẫn dừng tay, giờ đang lảng vảng quanh đây, giở trò cũ." Trịnh ma ma bàn tay thép nhịn nữa.
Tiểu Nhu Bảo bình tĩnh lộ vẻ gì, chỉ liếc bằng khoé mắt.
Quả nhiên, xung quanh bốn mụ bà già nua cứ vờn quanh, ngừng đ.á.n.h giá họ.
Tiểu Nhu Bảo thầm nghi hoặc. Những , chẳng lẽ gây hại cho nàng? ai là kẻ sai khiến?
Lại thấy kỳ quái, hồ nước lúc nãy sâu, nếu thực sự hại nàng, tại cố ý đẩy xuống nước, mà thẳng tay dùng d.a.o găm hành thích?
Đôi mắt tròn xoe của tiểu cô nương chợt xoay chuyển, nàng bất ngờ ấn bàn tay to của Trịnh ma ma xuống, khẽ thì thầm: "Đừng vội. Bọn họ chỉ là tay chân, bắt cũng chắc moi thông tin. Phải tìm cách dụ kẻ chủ mưu phía lộ diện mới !"
Bắt đám bà t.ử thì dễ, nhưng cũng giống như , nàng thiết kế để bắt mấy tên tráng hán, rốt cuộc chẳng thể moi kẻ chủ mưu, chẳng phí công vô ích ?
Trịnh ma ma tinh ý hỏi ngay: "Tiểu chủ t.ử, ngài cách nào ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1377.html.]
TBC
Tiểu Nhu Bảo đưa tay lên vuốt cằm trắng mịn, đôi mắt như viên trân châu khẽ nheo , trong đầu chợt loé lên một ý tưởng.
"Nếu bọn chúng rơi xuống nước, chi bằng thỏa mãn chúng một phen, để xem rốt cuộc chúng gì!"
Trịnh ma ma sắc mặt căng thẳng, nghĩ rằng tiểu chủ t.ử định lấy mồi nhử, điều thể chấp nhận . bao lâu , tiểu nha đầu mũm mĩm liền ghé sát vai bà, thì thầm to nhỏ một hồi.
"Đến lúc đó, sẽ thế ... Rồi đó như ..."
Nghe nàng mấy câu, mắt Trịnh ma ma sáng rỡ, nhịn mà gật đầu lia lịa: "Hay! Hay lắm! Vẫn là ngài mưu trí, chúng cứ thế!"
Dứt lời, Tiểu Nhu Bảo liếc đám bà t.ử , chỉ tay về phía , lớn tiếng : "Đi thôi, ma ma, bên nhà xí, chúng một lát sẽ về."
Mấy mụ bà t.ử thấy liền vội vã bám theo.
Nào ngờ Trịnh ma ma thủ nhanh nhẹn, chỉ mười bước cắt đuôi bọn chúng, vòng qua nhà xí, dẫn Tiểu Nhu Bảo tới chỗ ở của các tăng nhân phía .
Đến nơi, Trịnh ma ma lập tức báo phận, nhờ các tăng nhân cho mượn một căn phòng trống, thêm một chiếc nón lá và một bộ quần áo vải thô của trẻ con.
Sau đó bà ngoài, nhặt một đống đá nhỏ mang về.
Tiểu Nhu Bảo cũng rảnh rỗi. Nàng nhanh nhẹn bộ y phục đơn giản của tăng nhân đưa, trông phần ngây thơ, còn dễ khác chú ý.
Nàng cởi chiếc áo khoác nhỏ và chiếc quần thụng , tháo vài dây cột tóc, khéo léo buộc tay áo và ống quần, đưa cho Trịnh ma ma.
"Ma ma, đừng nhét quá nhiều đá , kẻo lát nữa rơi thì bại lộ mất," Tiểu Nhu Bảo căn dặn.